Chương 986
Anh không trách bà ta, cũng chưa từng hận.
Đây mới là chuyện khiến bà ta cảm thấy vui vẻ nhất, cũng là chuyện khiến bà ta khó tin nhất.
"Mẹ, đều là quá khứ rồi." Chỉ mấy chữ qua loa sơ sài nhưng cũng là những điều chân thật nhất tɾong lòng Đường Diệc Sâm lúc này.
Anh nắm lấy tay Đường Diệc Sâm rồi nói bằng thái độ vô cùng kiên định "Mẹ, con không hận mẹ, trước kia không hận, bây giờ lại càng không. Mẹ đừng nói mấy câu như vậy, mẹ là mẹ của con mà."
Như thím Trung đã từng nói, nếu không có Đường Tử Nhu thì cũng sẽ không có anh.
Sinh mạng của anh là do Đường Tử Nhu ban cho, vậy thì anh có lý do gì để oán hận người đã cho mình sinh mạng?
"Diệc Sâm..." Những giọt nước mắt kìm nén đã lâu của Đường Tử Nhu cuối cùng cũng rơi xuống.
Bà ta rất vui, thực sự rất vui.
"Diệc Sâm, đi, chúng ta đi thôi con. Về nhà thôi."
Thật ra Đường Diệc Sâm rất muốn đi cùng Đường Tử Nhu nhưng bước chân của anh lại trở nên hơi ngập ngừng.
Đường Tử Nhu là một người có lòng dạ rất phức tạp. Trong lòng bà ta vẫn không tin rằng con trai mình sẽ tiếp nhận Long Đường. Khả năng cao là anh cố tình hòa hoãn với Hiên Viên Diệu để ông ta cho rằng anh sẽ tiếp quản Long Đường, sau đó nhân cơ hội này ép ông ta đồng ý làm the0 yêu cầu của mình.
Bà ta vẫn chưa bước chân đi thì thấy Đường Diệc Sâm vẫn đứng yên ở đó không nhúc nhích.
"Mẹ." Trên mặt Đường Diệc Sâm là vẻ phức tạp "Tạm thời con vẫn chưa đi được."
Cố Tĩnh Đình là một người vô cùng giữ chữ tín, cô đã hứa sẽ ở lại đây tròn ba tháng nhưng đến bây giờ vẫn chưa đầy một tháng. Nếu Cố Tĩnh Đình ở lại đây thì dĩ nhiên là anh cũng sẽ ở cạnh cô.
"Ý con là gì?" Đường Tử Nhu nhìn con trai mình bằng vẻ kinh ngạc như thể bà ta không hiểu anh đang nói gì vậy.
"Mẹ, con đã đồng ý với Hiên Viên Diệu là sẽ tiếp quản Long Đường."
Chỉ một câu nói cũng đủ khiến thế giới của Đường Tử Nhu bỗng nhiên sụp đổ.
Bà ta kinh ngạc nhìn con trai mình, khóc không được mà cười cũng không xong. Trong lòng trào dâng rất nhiều cảm giác vô cùng phức tạp nhưng lại không có cảm giác nào giống tâm trạng hiện giờ tɾong lòng bà ta.
Cuối cùng bà ta cũng bình tĩnh lại "Mẹ mệt rồi, mẹ muốn về nghỉ ngơi."
"Mẹ?" Đường Diệc Sâm sống cùng Đường Tử Nhu nhiều năm như vậy rồi, sao anh có thể không hiểu tâm trạng hiện giờ của bà ta được cơ chứ?
"Nếu mẹ không đồng ý thì con sẽ không tiếp quản nữa..."
Mọi chuyện đã đi đến nước này mà Đường Tử Nhu lại không hiểu ư?
Vốn dĩ quyền lựa chọn không nằm tɾong tay Đường Diệc Sâm mà là ở tɾong tay Hiên Viên Diệụ
Cứ nhìn cách ông ta ép buộc Cố Tĩnh Đình đến đây rồi mới nghĩ cách khiến Đường Diệc Sâm đồng ý là biết chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua cho anh.
Trong lòng trào dâng cảm giác lạnh lẽo, Đường Tử Nhu ngơ ngác nhìn con trai mình nhưng cuối cùng cũng không nói được câu nào.
Đường Diệc Sâm hiểu suy nghĩ tɾong lòng mẹ nhưng anh lại nghĩ xa hơn.
Hiên Viên Diệu bày vẽ thế này để anh tiếp quản Long Đường, nếu bây giờ anh thật sự phủi áo bỏ đi thì không biết ông ta sẽ dùng thủ đoạn kinh khủng gì để đối phó với Cố Tĩnh Đình.
Anh vô cùng trân trọng sự tha thứ của Cố Tĩnh Đình nên anh tuyệt đối không thể để cô gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào được.