Chương 973
Đường Tử Nhu không nhìn ai cả mà chỉ nhìn chằm chằm vào Đường Diệc Sâm "Diệc Sâm, con giỏi nhỉ. Con đúng là giỏi thật rồi đấy "
Trong mắt Đường Diệc Sâm thoáng qua vẻ khó xử, anh h0àn toàn không ngờ rằng Hiên Viên Diệu sẽ lựa chọn thời điểm này để công bố thân phận của anh. Hơn nữa...
Trước khi anh kịp phản ứng thì A Long đã đưa tay ra làm động tác mời.
Cố Tĩnh Đình nhìn vẻ mặt tràn ngập vẻ khó tin của Đường Tử Nhu rồi lại liếc mắt nhìn Đường Diệc Sâm, cuối cùng dừng tầm mắt trên người Hiên Viên Diệụ Rốt cuộc thì cái lão Hiên Viên Diệu này đang giở trò quỷ gì vậy? Chọn lúc nào không chọn lại cứ phải chọn lúc này?
Hay nói đúng hơn thì ông ta cố ý đúng không? Cô hơi lo lắng mà liếc mắt nhìn Đường Tử Nhu thì thấy sắc mặt của bà ta vô cùng nhợt nhạt, không còn một chút máu nào cả.
Cô thầm nghĩ "không ổn" rồi lại nhìn về phía Đường Diệc Sâm.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều đưa mắt nhìn anh. Tằng Bộ Vân cũng vậy, tɾong mắt anh ta thoáng qua vẻ hứng thú.
Không ngờ, thật sự không ngờ đấy.
Bước chân của Đường Diệc Sâm có phần nặng̝ nề, anh thực sự không muốn đi qua bên đó. Bây giờ tɾong mắt của anh chỉ nhìn thấy Đường Tử Nhu, anh nói khẽ, tɾong giọng nói còn xen lẫn vài phần khẩn cầu "Mẹ, con sẽ giải thích chuyện này với mẹ, con..."
Giải thích? Giải thích thế nào?
Đường Tử Nhu vẫn đứng im không nhúc nhích như cũ nhưng vẻ thất vọng, khó chịu, đau đớn, chua xót, căm hận và cả vẻ xoắn xuýt tɾong đáy mắt bà ta đều lần lượt hiện lên.
Rõ rệt và chân thực như thế.
Trong lòng Cố Tĩnh Đình dâng lên một vài cảm giác không đành lòng mà chính cô cũng không cắt nghĩa được.
Bộ dạng này của Đường Tử Nhu khiến Đường Diệc Sâm không rời đi được, anh cũng đứng bất động ở đó.
Bây giờ thì đám Cao Bác cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi, Hiên Viên Diệu chọn Đường Diệc Sâm làm người kế thừa mình?
Họ đều nhìn về phía Đường Diệc Sâm, tɾong mắt cũng thoáng qua vẻ không dám tin.
Những người có mặt tɾong đại sảnh vẫn đứng chờ ở đó, nhất là Joseph Bonanno, dường như anh ta cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ nên cũng nhìn sang bên này.
Sada Tokihiko, Tằng Bộ Vân, Đỗ Tứ Hải, David, Kurt, Noorkov đều nhìn về phía Đường Diệc Sâm, hình như họ cũng muốn biết rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào.
A Long cúi người, lại gọi một câu "Cậu Diệc Sâm, ông chủ vẫn đang đợi cậụ"
Hiên Viên Diệu đứng cách Đường Diệc Sâm một khoảng khá xa, khóe môi ông ta vẫn luôn nhếch lên, mang the0 nụ cười nhàn nhạt nhưng tɾong mắt lại ẩn hiện vài phần lạnh lẽo.
Đường Diệc Sâm, cậu muốn lật lọng sao?
Không riêng gì Hiên Viên Diệu mà người đứng bên cạnh ông ta là Hiên Viên Long và Hiên Viên Phượng Tây cũng có vẻ kỳ lạ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt xen lẫn vẻ chế giễụ
"Mẹ." Ánh mắt của Đường Diệc Sâm h0àn toàn không để ý đến những người kia, anh chỉ nhìn chằm chằm vào Đường Tử Nhụ
Anh chỉ lo Đường Tử Nhu sẽ cảm thấy không vui "Thật ra con định tối nay sẽ nói cho mẹ biết chuyện này, con..."
"Con đừng nói gì cả." Đường Tử Nhu nói bằng giọng hờ hững "Mẹ không muốn nghe, nếu con là con trai mẹ thì bây giờ the0 mẹ về nhà."