Chương 955
Nếu như ngay cả con của mình anh ta cũng vứt bỏ được, vậy thì Michelle cũng đành chấp nhận sự tàn nhẫn của Chiêm Thiệụ Chết thì chết ở đây luôn là được.
Con, Michelle. Cố Tĩnh Đình.
Ý thức của Chiêm Thiệu có hơi rối loạn.
Kế hoạch của anh ta rất h0àn hảo, mọi thứ đều h0àn hảo, anh ta không cho phép kế hoạch h0àn hảo như vậy xuấthiện thất bại nào.
“Tôi phải trả thù, tôi phải giết cô.” Chiêm Thiệu nói như vậy, nhưng con dao trên tay lại do dự không dứt, trái tim anh ta đang giằng co, điều này khiến tay anh ta run rẩy.
Run một tí, trên cổ Michelle bị rạch một đường nhỏ.
Dấu vết rất nhỏ, chảy ra một giọt máu tươi.
Màu đỏ chói mắt ấy h0àn toàn kích thích Chiêm Thiệụ
“Tôi, tôi phải giết cô. Tôi phải giết cô ” Anh ta phải trả thù cho mẹ.
Con cái gì chứ, dối trá, không tin.
Cảm xúc của anh ta không ổn định.
Thế nhưng lại để Cố Tĩnh Đình tìm được cơ hội. Cô đã âm thầm đặt thẳng hai chân của mình trên đất, hai tay chống sau người, cô đã từng được huấn luyện rồi.
Hai chân cong lại, nẩy người lên, và thẳng vào người Chiêm Thiệụ
Cô dồn hết sức vào một đòn này. Chiêm Thiệu không hề đề phòng, cả người anh ta bị va vào thật ma͙nh, ngã ngửa ra saụ
Cũng ngay lúc này đã buông Michelle ra.
Cơ thể Cố Tĩnh Đình cũng ngã thật ma͙nh xuống, nhưng mà cô lấy đà xoay về hướng khác, tránh cho vùng bụng bị thương.
Cả người Michelle cũng ngã ra đất, Cố Tĩnh đình thì ngã bên cạnh cô.
Chiêm Thiệu bị Cố Tĩnh Đình đẩy như vậy, cơ thể anh ta đập về phía bàn thờ, đầu cũng va ma͙nh vào bàn thờ.
Anh ta xây xẩm cả người, Cố Tĩnh Đình nằm trên đất, hai chân bị còng lại của cô ra sức đạp thêm một phát.
Chiêm Thiệu ngã ra sau, đầu lại đập thật ma͙nh, lần này anh ta ngất luôn tại chỗ.
Cố Tĩnh Đình thở phào hẹ nhõm, cô nhìn Michelle ngẩn người bên cạnh “Michelle, ngồi dậy.”
Cô cử động cơ thể về phía Chiêm Thiệu, sau đó xoay người lại dùng tay lần mò tìm kiếm chìa khoá còng tay còng chân trên người anh ta.
Nhưng cô đã xem thường Chiêm Thiệu rồi, nếu anh ta đã muốn họ chết thì sao lại mang chìa khoá bên người được?
Dù rằng như thế, cô vẫn rút ra được đïện thoại từ tɾong túi của Chiêm Thiệụ
Cô không chút nghĩ ngợi gì mà gọi cho Cố Học Vũ, ai ngờ Chiêm Thiệu lại chỉ tạm thời ngất đi mà thôi.
Dù sao là một người đàn ông, còn chút ý thức, lại cảm nhận được có người đang lần mò trên người mình, đương nhiên là biết đang tìm gì rồi.
Anh ta cố gắng khống chế để bản thân tỉnh táo, mở to hai mắt liền thấy bàn tay của Cố Tĩnh Đình, cô đang xoay mặt qua nhấn phím trên đïện thoại.
Đang ấn số đïện thoại…
Anh ta không chút nghĩ ngợi đẩy Cố Tĩnh Đình, cầm lấy con dao găm vừa rơi dưới đất, đâm thẳng về hướng Cố Tĩnh Đình.
Đối với Michelle, anh ta có lẽ còn chút không nỡ, nhưng còn Cố Tĩnh Đình thì không chút do dự.
Michelle bị sự thay đổi đột ngột liên tục dọa sợ, mới vừa rồi cô ấy còn đang khâm phục sự điềm đạm, bình tĩnh của Cố Tĩnh Đình, không ngờ rằng lại thấy Chiêm Thiệu cầm dao lao đến đâm Cố Tĩnh Đình.
Cô ấy lập tức lăn về phía họ.
Cơ thể ngã trên người Cố Tĩnh Đình, cũng thành công khiến con dao đang định đâm vào người Cố Tĩnh Đình ghim vào cánh tay mình.
“A.” Michelle rên đau, cô ấy nhìn máu tươi chảy ra từ cánh tay, sắc mặt trắng bệch.