Chương 940
“Yêu đương thì tất nhiên sẽ có lúc cãi nhaụ Nhưng với tính cách của Michelle thì làm sao có thể bỏ nhà ra đi được. Tôi nghĩ nhất định cô ấy đã bị người xấu bắt cóc rồi.”
Dù thế nào thì Michelle cũng là con gái của ông trùm tài chính ở Hồng Kông nên sẽ có rất nhiều người muốn ra tay với cô ấy.
Trong lòng Cố Tĩnh Đình dường như đã khẳng định, michelle nhất định là đã cãi nhau với Chiêm Thiệu sau đó bỏ nhà ra đi.
Mà nguyên nhân cãi nhau nhất định có liên quan đến việc mà Chiêm Thiệu đã làm có lỗi với Michelle. Có điều trước mắt nói mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Việc cô bây giờ cần làm chính là nhanh chóng tìm được michelle.
Cố Tĩnh Đình trừng mắt nhìn Chiêm Thiệu một cái đầy căm hận rồi quay đầu rời đi.
Cố Tĩnh Đình lấy đïện thoại ra định gọi cho Michelle nhưng đïện thoại cô ấy tắt máy, cô chỉ đành gửi tin nhắn bảo cô ấy rằng cho dù cô ấy ở đâu, nếu mở máy thì phải liên lạc với cô trước.
Với tính cách của Michelle thì không có khả năng làm mấy chuyện dại dột. Khả năng lớn nhất chính là sau khi phát hiện Chiêm Thiệu có người phụ nữ khác thì đã cãi nhau với anh ta, sau đó cảm thấy tɾong lòng khóc chịu liền tìm một nơi để trốn mà thôi.
Sau khi gửi tin nhắn xong, Cố Tĩnh Đình đã đợi rất lâu nhưng vẫn không nhận được tin nhắn trả lời của Michelle.
Đến sáng hôm sau, Michelle vẫn chưa trả lời.
Sau khi gửi tin nhắn xong, Cố Tĩnh Đình lại đợi rất lâu cũng không đợi được hồi âm từ Michelle.
Không nhận lại được tin nhắn hồi âm, Cố Tĩnh Đình mới nhớ ra là Chiêm Thiệu có nói rằng Michelle không mang đïện thoại the0 thì sao trả lời tin nhắn cho cô được đây?
Mà đợi Michelle về đến nhà, Chiêm Thiệu cũng sẽ báo với mình.
Nghĩ vậy xong, Cố Tĩnh Đình cũng kìm nén lại nỗi lo tɾong lòng. Cô tin Michelle chắc đã ra ngoài tản bộ rồi chứ không xảy ra chuyện gì đâu,
Cho đến tận sáng ngày hôm sau, Michelle vẫn chưa trả lời.
…
Đường Diệc Sâm nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Cố Tĩnh Đình, không quá hiểu ý của cô lúc này.
Đường Tử Nhu một tháng trước bị Cố Tĩnh Đình sạc cho một trận, bây giờ lại trăm mối ngổn ngang, mọi cảm xúc đều dồn hết lên. Sau khi về nhà đã ngẫm lại cuộc đời như bị ma ám mấy năm nay của mình, bản thân bà cũng đan xen nhiều cảm xúc.
Phút chốc không cẩn thận, đã ngã bệnh.
Thay vì nói là tức giận thì nói đúng hơn là do gấp gáp.
Hiên Viên Diệu, đó là ác mộng cả đời bà. Muốn bà tha thứ cho Hiên Viên Diệu, trừ khi ông ta chết, trên con đường Hoàng Tuyền uống canh Mạnh Bà, nếu không thì không thể nào.
Nhưng Cố Tĩnh Đình lại đưa ra điều kiện thế này, bà nhất thời máu dồn lên tim, mới bị đổ bệnh thế này.
Sau khi bình tĩnh lại thì thấy bản thân không đủ tiêu chuẩn, h0àn toàn không phải là một người thích hợp làm mẹ.
Mấy năm nay những ấm ức và đau khổ mà Đường Diệc Sâm phải chịu đâu có ít?
Bà thoả hiệp một chút vì con của mình, thì đã sao?
Nhưng lời này quanh đi quẩn lại, tha thứ cho Hiên Viên Diệu thì lại không nói nên lời.
Bà không phải thánh mẫu, không cao thượng được như vậy.
Suy đi nghĩ lại, bà lại cảm thấy bản thân có lỗi với Đường Diệc Sâm, rối rắm buồn bực tɾong nhà suốt mấy ngày.