⬅ Trước Tiếp ➡

Dù sao, cô cũng trói anh trên giường lâu như vậy, là một người đàn ông, nhất định sẽ cảm thấy rất mất thể diện.
Vì vậy, anh nhất định sẽ lại đến tìm cô. Còn cô chỉ cần đợi anh tìm đến cửa là được.
Tất nhiên, nếu như anh thực sự từ bỏ, vậy thì, cô cũng không sợ. Chỉ cần đợi đến lúc bụng cô to lên rồi chụp tấm ảnh gửi cho anh, cô không tin đến lúc đó anh nhìn thấy bức ảnh cô mang thai vẫn có thể ngồi yên được.
Cô đoán, với tính cách của Đường Diệc Sâm nhất định sẽ rất thích trẻ con.
Đặc biệt là khi anh đã trải qua tuổi thơ khổ cực như vậy, anh nhất định sẽ bổ sung gấp nhiều lần cho con của mình,
Sau nghĩ suy thông suốt những điều đó, Cố Tĩnh Đình đã h0àn toàn nhẹ nhõm tɾong lòng.
Cô không còn nôn nghén nữa, cũng không còn cảm thấy khó chịụ
Cô ăn rất tốt, ngủ rất tốt.
Sau mấy ngày, cô đã tăng cân không ít. Lúc này, cô mới mang thai hai tháng nên bụng vẫn chưa lộ ra. Cơ thể cô vốn dĩ rất tốt, chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì sẽ không có vấn đề gì.
Có điều, sau hơn một tuần, Đường Diệc Sâm thực sự vẫn không xuấthiện.
Lúc đầu khi nghe anh nói như vậy, Cố Tĩnh Đình cũng chẳng suy nghĩ gì mà chỉ coi như Đường Diệc Sâm đang nóng giận, bốc đồng vậy thôi.
Đàn ông ấy à, ai mà không cần thể diện chứ?
Nhưng khi anh thực sự không đến tìm mình, cũng không xuấthiện nữa, Cố Tĩnh Đình liền cảm thấy có chút khó chịu tɾong lòng.
Được lắm Đường Diệc Sâm, anh đây là muốn làm gì vậy?
Nói không đến tìm cô liền không đến tìm cô luôn sao? Trước đây đã nói cái gì mà thề non hẹn biển, thiên trường địa cửu, hoá ra đều là lừa gạt cô thôi.
Không phải chỉ là trói anh lại rồi dạy dỗ anh một chút thôi sao, thế mà anh cũng phải làm phô trương như vậy?
Anh đã từng lừa em, từng làm tổn thương em, ba lần bảy lượt khiến em đau lòng, lẽ nào cũng không cho em trả đũa một chút sao?
Một người đàn ông như vậy cũng quá nhỏ mọn rồi.
Trong lòng có chút khó chịu, Cố Tĩnh Đình lại cảm thấy hận Đường Diệc Sâm.
Nếu đã như vậy thì cả đời này anh cũng đừng đến tìm em nữa.
Một ngày, hai ngày, một tuần rồi đến hai tuần.
Chớp mắt đã trôi qua một tháng trời. Đường Diệc Sâm vẫn chẳng có chút tin tức gì.
Tâm trạng của Cố Tĩnh Đình đã thay đổi từ sự háo hức, chờ đợi ban đầu sang sự oán trách, bất mãn rồi cuối cùng biến thành sự thờ ơ, lạnh nhạt của hiện tại.
Lúc đầu cô nghĩ sẽ một mình sống cùng con.
Có đàn ông hay không, Đường Diệc Sâm có ở bên cạnh hay không, cũng chẳng quan trọng.
Nếu như anh đã không đến tìm cô, vậy thì thôi vậy.
Sau khi nghĩ thông, cô cũng liền trở nên thờ ơ.
Nó cũng chỉ là sự hụt hẫng, thất vọng bị cô chôn vùi vào nơi sâu nhất tɾong lòng mà thôi, chỉ cần không chạm vào, không cạy ra thì sẽ không bị đaụ
……………………………..
Trong phòng làm việc.
Cố Tĩnh Đình hơi cau mày nhìn Cố Thừa Diệu đang ngồi đối diện trước mặt “Hôm qua, ba bảo em về nhà ăn cơm, tại sao em không về?”
“Không muốn về thì không về.”
Cố Thừa Diệu xoay xoay chiếc bật lửa trên tay, vẻ mặt hơi ngỗ ngược.
Cố Tĩnh Đình hơi sửng sốt, tɾong lòng thở dài thườn thượt.


⬅ Trước Tiếp ➡