Người Tình Bí Ấn
Chương 1257
⬅ Trước Tiếp ➡

“Còn yêu anh không?” Hiên Viên Diệu được một tấc lại muốn lấn một tấc, vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô, vẻ mặt chăm chú, có chút chờ mong.
Lý Đan Kỳ cụp mắt lại, không nói gì.
“Đan Kỳ.” Hiên Viên Diệu thở dài một hơi “Anh mong em hiểu được tình yêu của anh với em. Bởi vì anh yêu em, thế nên mới dễ dàng tha thứ cho em.”
Để anh nói ra được những lời này, thật ra cũng không dễ dàng gì cho cam.
Anh chưa bao giờ là một kẻ thích tre0 lời yêu bên miệng.
Lý Đan Kỳ biết, cũng hiểụ
Thế nhưng để chính thức chấp nhận Hiên Viên Diệu, với cô vẫn hơi khó khăn.
Cô không chấp nhận, Hiên Viên Diệu cũng không vội vàng, không sao cả. Thứ anh có là thời gian và kiên nhẫn.
Buông xuống, để có tinh lực cho những việc khác nữa.
Bởi vì hơn một tháng này cô tɾong thời gian ở cữ, cơ thể cũng chưa kịp phục hồi. Thế nên anh cố gắng chịu đựng không chạm vào cô.
Thế nhưng hôm nay đã đạt được thỏa thuận rồi, anh không muốn nhịn nữa.
Ngón tay mảnh khảnh khéo léo cởi bỏ quần áo của cô, động tác quá nhanh khiến Lý Đan Kỳ còn không có thời gian phản kháng.
“Hiên Viên Diệu ”
“Đừng gọi, anh nhịn lâu quá rồi.”
Lúc Hiên Viên Diệu nói câu đó, hai tay anh đã bắt đầu hoạt động, đặt cô lên giường.
Cúi đầu, hôn lên môi cô.
Lý Đan Kỳ đang định đẩy anh ra, lại nghe thấy cái câu nhịn lâu lắm rồi ấy của anh mà dừng lại.
Trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, nhìn khuôn mặt Hiên Viên Diệu dần phóng to trước mặt mình.
“Anh, anh có thể không cần nhịn.”
Chỉ cần anh vung tay lên, không biết có bao nhiêu phụ nữ muốn trèo lên giường anh.
“Anh không nghĩ thế.” Hiên Viên Diệu cởi quần áo của cô, mãnh liệt vùi đầu vào đôi bồng đào của cô.
Từ khi sinh con xong, chỗ này của cô như đầy đặn hơn.
Mỗi lần thấy con gái bú sữa, anh lại thấy ghen tỵ.
Đồng thời cũng rất may mắn, đuổi được hai đứa ma đầu nhỏ kia đi.
Nếu không bây giờ anh phải tranh cùng ba đứa lận, quá thiệt thòi.
Anh không nghĩ thế? Nghĩa là sao?
“Anh đừng có nói năm vừa rồi tôi không ở cạnh, anh đều không cùng người khác…”
Những lời còn lại, đều bị anh nuốt lấy.
Khuôn mặt Hiên Viên Diệu đỏ lên một cách bất thường.
Thế nhưng nương the0 nụ hôn ấy, anh bịt mắt cô lại.
Lý Đan Kỳ thực sự không thể tin nổi, sao lại có chuyện ấy được.
Mắt không thấy, cô định vươn tay gỡ tay anh ra “Hiên Viên Diệu, anh…”
“Im miệng ” Hiên Viên Diệu không cho cô nói nữa “Em rất không chú ý.”
Còn có thời gian ngó đông ngó tây, xem ra anh còn chưa đủ cố gắng.
Hiên Viên Diệu giam cơ thể của cô lại, không cho cô trốn.
Từng chút khơi dậy ham muốn của cô.
Hai kẻ lâu chưa đắm vào biển tình, đột nhiên lại giống như hai kẻ lần đầu quấn lấy nhaụ
Lý Đan Kỳ nhanh chóng nói không ra hơi.
Chỉ có thể để mặc anh làm xằng làm bậy.
Trong cơn mê man, cô mơ mơ màng màng nghĩ.
Có lẽ anh thực sự yêu cô chăng?
Một năm trời không đi tìm những người phụ nữ khác, đương nhiên, cũng có thể anh đang nói dối.
Thế nhưng Lý Đan Kỳ tin, anh đang nói thật.
Anh không nói dối, những ngày cô rời đi, anh không đi tìm phụ nữ khác.
Mà cái sự vỡ lẽ ấy khiến lòng cô mừng thầm.
Cứ thế này đi.
Thực ra cô vô cùng vui vẻ.
Trong lòng nhàn nhạt mừng vui, có cả mong chờ, có lẽ trở về với anh, cũng không phải chuyện quá tệ.



⬅ Trước Tiếp ➡