Chương 1248
Anh từng gặp rất nhiều tình huống còn nghiêm trọng hơn nữa, đôi tay này dính máu không biết bao nhiêu người.
Tranh chấp hắc bang cũng từng chứng kiến không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng lại chưa từng rơi vào tình cảnh như bây giờ, cuống cuồng, rối tung lên.
Cái cảm giác này không khác gì lúc nhìn Lý Đan Kỳ tɾúng đạn.
Anh rốt cuộc không kịp phản ứng “Em, em đau bụng?”
“Đau quá, em sắp sinh.” Lý Đan Kỳ dùng hết sức kêu lên lần nữa.
“Sắp, sắp sinh?” Một Hiên Viên Diệu trước nay ngồi tít trên cao, ung dung phóng khoáng lại tự đắc, lần đầu tiên không biết phải làm sao “Phải, phải làm sao bây giờ?”
“Nhanh, nhanh đi tìm bác sỹ…”
Lý Đan Kỳ không ngờ Hiên Viên Diệu vẫn còn đứng yên, cô lo lắng, cơn đau bụng lại càng tăng lên “Nhanh lên…”
“Tìm bác sỹ, bác sỹ…”
Hiên Viên Diệu lúc này mới kịp phản ứng, lại bế Lý Đan Kỳ vào tɾong bệnh viện, vội vã lao vào phòng bệnh.
“Bác sỹ, nhanh cứu cô ấy, nhanh lên…”
A Long the0 chủ nhân bao lâu nay, lần đầu tiên tɾong đời nhìn thấy Hiên Viên Diệu biến sắc đến cỡ này.
Ờm, cái cảm giác này đúng thật là kỳ lạ.
Lúc Lý Đan Kỳ được đưa vào phòng sinh, bác sỹ vừa kiểm tra cho cô xong nói tình trạng của cô không được tốt lắm.
“Thai phụ là đa thai, chúng tôi sẽ thử cho cô ấy sinh thường trước, nếu không được thì mổ.”
“Đa, đa thai?” Hiên Viên Diệu lại trợn tròn mắt lần nữa.
Đa thai là sao?
Nỗi khiếp sợ hôm nay lần lượt kéo nhau đến, anh h0àn toàn không chống đỡ nổi.
Anh vừa mới biết Lý Đan Kỳ mang thai, vẫn còn chưa kịp có cảm giác làm cha, giờ lại còn nói tiếp, Lý Đan Kỳ không chỉ mang thai một đứa, thế mấy?”
Là sinh đôi sao? Hay là…
Anh không dám nghĩ nữa, vội vàng muốn the0 vào phòng sinh.
Lúc này Lý Đan Kỳ đã đau đến sắp bất tỉnh, h0àn toàn không có ý thức, không thể nào tự sinh được.
Bác sỹ vỗ cô vài lần mà cô vẫn không có chút ý thức nào.
Trước phải cho cô sinh mổ.
Làm chồng cô, Hiên Viên Diệu quyết định vào cùng cô.
Đứa thứ nhất, rồi đứa thứ hai ra thể duy trì được tỉnh táo.
Thế nhưng lúc ôm đứa thứ ba ra, anh h0àn toàn như chết lặng.
Ba, ba đứa?
Lý Đan Kỳ vậy mà mang thai những ba đứa?
Trời ạ.
Chân như nhũn cả ra, nhìn ba đứa bé nhỏ xíu mềm mềm như chạm vào là vỡ kia.
Đường chủ của Long Đường lại lần nữa mất bình tĩnh.
Vô cùng không bình tĩnh.
Cái sự mất bình tĩnh ấy vẫn duy trì đến tận khi ba đứa bé được đưa vào lồng ấp.
Lý Đan Kỳ mổ xong, lại được đưa vào phòng bệnh.
Nhìn ba đứa trẻ qua tấm kính.
Anh quay sang, the0 phản xạ nhìn A Long “A Long, cậu nói xem, không phải tôi đang nằm mơ đúng không?”
A Long gãi gãi đầu, cuối cùng nói một câu “Có thể thấy rõ ràng, chủ nhân rất có năng lực.”
“Hahahaha.” Hiên Viên Diệu bật cười, cười lớn tiếng, đầy ngạo mạn và kiêu hãnh.
Từ sau khi Lý Đan Kỳ rời đi, đây là lần đầu tiên, anh cười thật lòng mình đến vậy.
Rất muốn cười, thực sự rất muốn cười.
Anh đã làm cha rồi, lại còn là ba của tận ba đứa trẻ.
Anh thực sự quá lợi hại, người ta một lần sinh một đứa, anh một lần sinh được ba đứa…
Không, không riêng gì anh, Lý Đan Kỳ cũng rất giỏi.
Mà lúc này anh mới nhớ tới Lý Đan Kỳ.
Bác sỹ nói vừa mới mổ xong, thuốc gây tê vẫn chưa hết tác dụng͟͟, cô vẫn đang nghỉ ngơi.
“Cô ấy không sao chứ?”