Chương 1245
“Ừ.” Lý Đan Kỳ gật đầụ “Lúc còn nhỏ, ba mẹ đều bận công việc của mình, mỗi lần đều đồng ý với tôi, lần sau dắt tôi đi, lần sau dắt tôi đi. Nhưng tôi cũng chẳng đợi được đến lần sau đó. Tôi rất muốn đi công viên giải trí. Đưa tôi đi công viên giải trí, có được không?”
Hiên Viên Diệu nhìn gương mặt cô một lúc, sau đó khẽ gật đầu “Được.”
Xe chạy nhanh đến công viên giải trí. Ở đây người rất đông, Hiên Viên Diệu trước giờ rất ghét những nơi đông người, anh gọi đïện thoại cho A Long, muốn để anh ta cho người đến đuổi người đi.
Lý Đan Kỳ lại ngăn anh lại.
“Không cần như vậy, anh có thể đến chơi, người khác cũng có thể, anh dùng đặc quyền như vậy quả thật cũng không ổn.”
“Được, hôm nay sinh nhật em, em lớn nhất, đều nghe the0 em.”
Lý Đan Kỳ gật đầu, hai người cùng nhau đi vào công viên giải trí.
Hiên Viên Diệu trước giờ chưa từng đến nơi như vậy, đối với anh mà nói đây chính là lần đầu tiên.
Đi cùng Lý Đan Kỳ ngồi tàu hải tặc, tàu lượn siêu tốc, nhìn thấy gương mặt cô rốt cuộc cũng tươi cười.
Đó là nụ cười chân thật, xuấtphát từ đáy lòng. Không hiểu sao anh cũng cảm thấy rất vui mừng.
Cứ như vậy đi.
Tuy rằng tɾong lòng cô vẫn còn oán giận, nhưng không sao. Chỉ cần cô ở lại bên anh, một ngày hai ngày, một năm hai năm.
Anh tin sự oán giận tɾong lòng cô sẽ từ từ biến mất thôi.
Anh có tự tin sẽ như vậy.
Một hơi đã chơi hết bảy tám trò quy mô lớn. Khi Lý Đan Kỳ định thần lại, khẽ vỗ vỗ ngực “Kích thích thật.”
“Nếu mệt thì nghỉ một chút.” Hiên Viên Diệu nhìn mồ hôi trên trán cô, cưng chiều nói với cô.
“Tôi không mệt.” Lý Đan Kỳ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía cửa hàng cách đó không xa “Tôi có hơi khát. Tôi đi mua nước.”
“Anh mua giúp em.” Hiên Viên Diệu đè người cô ngồi xuống ghế tựa “Em đợi anh một lát.”
“Được.” Lý Đan Kỳ gật đầụ
Hiên Viên Diệu khẽ vuốt tóc cô rồi đi về phía cửa hàng.
Anh vừa quay người, Lý Đan Kỳ đã đứng lên, mà A Long cách đó không xa lập tức cũng đi đến “Cô chủ.”
“Tôi đi vệ sinh chút.” Lý Đan Kỳ chỉ vào nhà vệ sinh cách đó không xa.
Sắc mặt A Long có chút bối rối nhưng cũng không nói nhiều, yên lặng đi the0 sau lưng Lý Đan Kỳ.
Lý Đan Kỳ cũng mặc kệ, đi thẳng vào nhà vệ sinh, rất nhanh sau đó đã đi ra.
Lại đi về chỗ ban đầu ngồi xuống.
A Long thở nhẹ một hơi, vẫn đứng ở phía sau Lý Đan Kỳ.
Mà Hiên Viên Diệu cũng quay lại rất nhanh, anh cầm hai chai nước trên tay.
Đi đến trước mặt Lý Đan Kỳ, đưa chai nước trên tay qua cho cô.
Ngay khi Lý Đan Kỳ đưa tay ra, đột nhiên anh lại dùng sức nắm lấy tay cô “Cô là ai?”
Người phụ nữ ngồi trên ghế tựa, mặc áo khoác của Lý Đan Kỳ nhưng lại không phải là cô.
Ngẩng đầu lên, gương mặt châu Á khá giống với Lý Đan Kỳ có chút sợ hãi “Anh, anh làm gì vậy?”
“Cô là ai?” Âm thanh Hiên Viên Diệu rất lạnh, vừa nãy khi người phụ nữ này cúi đầu, anh không hề nhìn rõ, bây giờ ngẩng đầu lên mới phát hiện cô ta căn bản không phải là Lý Đan Kỳ.
“Tôi, tôi, tôi đến bên này ngắm cảnh.” Giọng nói người phụ nữ đó run rẩy “Tôi không biết gì cả.”
“Tôi hỏi cô, tại sao cô lại mặc bộ đồ này?”