Chương 1242
Cô thua rồi, cô lại còn vui thích hầu hạ dưới thân kẻ thù. Thậm chí còn cầu xin anh làm chính mình…
Thật nhục nhã.
Cô không cách nào đối diện với bản thân. Quay mặt đi, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Hận, thật sự rất hận.
Chẳng lẽ cả đời này cô cũng không thể nào thoát khỏi móng vuốt ma quỷ của Hiên Viên Diệu sao?
Chẳng lẽ cô cứ như vậy bị anh độc chiếm cả đời sao?
Đột nhiên nơi khoé mắt có chút ấm áp.
Nước mắt rơi xuống đã được anh hôn lên từng giọt.
Động tác dịu dàng như vậy, trước giờ Hiên Viên Diệu chưa từng làm bao giờ.
Nhưng lại không thích nhìn thấy bộ dạng cô khóc như vậy.
“Ở lại bên cạnh anh, không được phép đi đâu cả.”
Hiên Viên Diệu hôn lên mắt cô, không để cô nhìn thấy chút yếu ớt tɾong mắt mình.
Anh đã cô độc quá lâu, quá lâu rồi.
Cho dù anh là chủ nhân của Long Đường, cho dù anh đứng trên cả quyền lực.
Nhưng sự cô độc sâu tɾong lòng lại không ai hiểu được.
Ở nơi cao thì lạnh lẽo, câu này không phải ai ai cũng có thể cảm nhận.
Cô là tia ấm áp và khát vọng duy nhất tɾong cuộc đời cô độc của anh.
Anh muốn cô, cho dù có phá huỷ đất trời, cho dù phải chống lại cả thế giới.
Cho dù… phải bẻ gãy đôi cánh của cô thì anh cũng sẽ không chút do dự làm như vậy.
Lý Đan Kỳ chỉ khóc, khóc đến mức anh vừa buồn bực lại vừa đau lòng.
Dứt khát xé một mảnh vải ở bên cạnh che mắt cô lại. Phần e0 lại di chuyển càng lúc càng ma͙nh hơn.
Tiếng khóc của Lý Đan Kỳ dần dần nhỏ lại, dưới sự tấn công của anh cô cũng không khóc nổi nữa.
Hiên Viên Diệu đã phải nhịn hơn hai tháng, lúc này sao còn chịu được nữa?
Mỗi một lần anh tấn công, mỗi một lần đòi hỏi đều khiến cô phải thét lên.
Anh vẫn chưa tới cao trào mà cô đã gần như muốn ngất đi đến mấy lần tɾong những cơn cao trào chết người.
Khi anh đưa hạt giống mình vào thì cô gần như đã ngất đi rồi.
Cơ thể vẫn chưa h0àn toàn phục hồi không có chút sức lực nào, để mặc anh ôm mình tắm rửa, rồi lại cẩn thận chăm sóc sạch sẽ cho cô.
Khi lại được nằm lên giường thì cô cũng chẳng còn sức nhấc nổi một ngón tay.
Người đàn ông tà ác đó nằm xuống bên cạnh cô, cánh tay rắn chắc ôm cô vào tɾong lòng.
“Đan Kỳ, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi anh, anh sẽ không buông em ra.”
Yên lặng, Lý Đan Kỳ không muốn nói chuyện với anh.
Cô vẫn còn chìm tɾong cảm giác hổ thẹn vừa nãy không thoát ra được, cả người đều thất thần.
Hiên Viên Diệu biết cô không phục, đưa tay nâng cằm cô lên, nhìn gương mặt cô, vẻ mặt có chút lạnh lùng.
“Đan Kỳ, anh nghĩ em không biết thế lực Long Đường lớn đến thế nào nhỉ? Khi anh muốn tìm một người, cho dù có phải lên trời xuống đất thì anh đều tìm ra được người đó. Em cho rằng, em thật sự có thể trốn được sao?”
Lý Đan Kỳ muốn vung ta đẩy tay anh ra, nhưng lại đành chịu vì cả người cô thật sự đã mềm nhũn, chỉ đành quay đầu sang chỗ khác không quan tâm đến anh.
Hiên Viên Diệu không để cô như ý, ngang ngược giữ lấy cằm cô, bắt ép cô nhìn anh.