Người Tình Bí Ấn
Chương 1240
⬅ Trước Tiếp ➡

“Anh không thể nhốt tôi cả đời được, kể cả khi tôi không trốn được. Chẳng lẽ tôi còn không thể chết sao?”
“Không được nói từ đó.”
Hiên Viên Diệu vẫn luôn yên lặng, cuối cùng cũng mở lời.
Anh rất không mong muốn, rất không thích nghe thấy câu đó từ miệng Lý Đan Kỳ.
Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh Lý Đan Kỳ, hai tay chống hai bên người cô, trừng mắt nhìn sự chế giễu, giễu cợt và còn có rất nhiều cảm xúc khác trên gương mặt cô.
Hai tay anh đặt bên người cô siết chặt, cuối cùng lại dùng sức nắm lấy vai cô.
“Không được nói từ đó, có nghe hay không?”
“Cái gì?” Lý Đan Kỳ khẽ giật mình sững người sau đó cũng phản ứng lại “Chữ nào? Chết sao?”
“Lý Đan Kỳ…”
Đột nhiên Lý Đan Kỳ bật cười “Sao? Anh không thích nghe? Tôi lại càng muốn nói. Nếu như anh dám nhốt tôi cả đời, tôi sẽ chết cho anh…”
Lời phía sau chưa kịp nói ra.
Hiên Viên Diệu hôn lên môi cô, không để cô nói ra những lời còn lại.
Lý Đan Kỳ không đẩy anh ra được, thấy anh đè người cô xuống giường, sau đó cởi quần áo cô từng chút từng chút một.
“Dừng tay, Hiên Viên Diệu, anh dừng tay cho tôi.”
Lý Đan Kỳ không ngờ được anh lại dùng sức ma͙nh.
Trong lòng cô rất hận, đương nhiên là giãy dụa không ngừng.
Nhưng Hiên Viên Diệu sao lại cho cô cơ hội được.
Cởi đồ ngủ trên người cô ra, xé ra mảnh vải cột hai tay cô vào đầu giường, đứng thẳng người nhìn Lý Đan Kỳ trên giường.
Ánh mắt chợt tức giận.
Lý Đan Kỳ bị chọc giận, hung hăng trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu, gần như không dám tin những gì anh muốn làm tiếp the0.
“Hiên Viên Diệu, nếu anh dám cưỡng bức tôi, cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh.”
“Cưỡng bức?” Hiên Viên Diệu cười lạnh “Em coi trọng anh quá rồi. Cho dù anh có xấu đến thế nào thì cũng sẽ không cưỡng bức một người phụ nữ.”
“Anh buông tôi ra.”
Chết tiệt, chất lượng bộ đồ ngủ này cũng tốt quá vậy, cô có giãy thế nào cũng không thoát được.
Lý Đan Kỳ vô cùng tức giận, cả người gắng sức giãy dụa.
Hiên Viên Diên lại ngồi bên cạnh cô, hai tay chậm rãi vuốt ve cơ thể cô chỉ còn lại mỗi quần tɾong.
Thân hình thiếu nữ, trắng nõn lại mềm mại giống như một chiếc bánh táo tươi ngon vừa mới ra lò.
Cảm giác bàn tay chạm vào thực sự không thể so được với phụ nữ trưởng thành.
Lại thêm lúc này hai mắt cô sáng rực nhìn anh chằm chằm, ngược lại trông rất quyến rũ.
“Đan Kỳ, anh chỉ có thể nói, em không hề hiểu đàn ông.”
“…” Lý Đan Kỳ khẽ nuốt nước bọt, Hiên Viên Diệu trước mặt này lại trở về như lúc ban đầu rồi, bỗng nhiên cô cảm thấy nguy hiểm.
“Anh, anh thả tôi ra.”
Hiên Viên Diệu nói rồi di chuyển, ngón tay thon dài mơn trớn đầu ngực cô từng chút từng chút, nhìn hành động cắn chặt răng của cô mà khẽ cười.
Ánh mắt chợt trở nên tà ác, có chút quỷ quyệt.
“Nói ra thì, do anh không tốt.”
Giọng anh rất khẽ, như thể đang thật sự nhận lỗi “Mỗi lần đều quá nóng vội. Trước giờ chưa từng nghĩ kỹ xem rốt cuộc là em cần gì.”
“Nhưng em yên tâm đi, sai lầm như vậy, anh sẽ không phạm phải nữa.”
Hiên Viên Diệu từ mười lăm tuổi đã biết mấy chuyện nam nữ, qua nhiều năm như vậy đã luyện thành tinh rồi.
Sao lại không biết được chứ?
Ngón tay thon dài, chậm rãi vờn quanh đầu ngực cô một vòng.


⬅ Trước Tiếp ➡