Người Tình Bí Ấn
Chương 1227
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhìn Lý Đan Kỳ vẫn đang say ngủ nhưng sắc mặt không còn tái nhợt nữa, Hiên Viên Diệu nhẹ nhàng đưa tay xoa lên má cô.
"Đan Kỳ. Em còn muốn ngủ bao lâu nữa? Em còn muốn tùy hứng bao lâu nữa? Em nói cho anh biết để anh chuẩn bị trước, có được không?"
Im lặng...
Hiên Viên Diệu rất ân hận, tɾong đôi mắt hẹp dài không còn vẻ kiêu ngạo đắc ý trước kia nữa mà chỉ còn sự bất lực "Đan Kỳ. Nếu em ghét anh, giận anh thì tỉnh lại trừng phạt anh đi, có được không?"
Hạ giọng cầu xin một người phụ nữ cũng là việc mà trước đây Hiên Viên Diệu tuyệt đối không bao giờ làm.
Nhưng bây giờ ông lại làm điều đó mỗi ngày.
Anh chỉ mong Lý Đan Kỳ có thể tỉnh lại nhanh một chút.
"Anh cho em tùy ý xử lý, được không?"
Hiên Viên Diệu thấy hơi bất lực, đặt khăn tắm sang một bên rồi ngồi xuống bên giường.
"Anh thật sự thấy hơi hối hận."
"Đáng lẽ anh nên không màng tất cả mà ở bên em ngay từ khi bắt đầu, sau đó để em sinh cho anh mấy đứa con rồi mới nói cho em biết chân tướng. Nếu như thế thì ít nhất anh cũng sẽ không bị thiệt đến vậy."
Hiên Viên Diệu không có tình cảm với con cái.
Nhưng Long Đường cần người thừa kế, mà anh lại không muốn để bất cứ người phụ nữ nào ngoài Lý Đan Kỳ sinh con cho mình.
"Đan Kỳ, nếu em tỉnh lại thì sinh cho anh hai đứa con nhé? Có được không? Một trai một gái."
Thật ra Hiên Viên Diệu rất muốn biết con của mình và Lý Đan Kỳ sẽ như thế nào?
"Nếu là một bé trai thì anh sẽ bồi dưỡng nó trở thành người thừa kế của Long Đường. Nếu là bé gái thì anh sẽ tùy the0 ý thích của nó, con bé muốn làm gì cũng được."
"Lần trước em đã nói rồi mà, em nói muốn sinh con cho anh. Chẳng lẽ em muốn nuốt lời sao?"
Hiên Viên Diệu nói đến đây, tɾong lòng lại thấy nhói đaụ
Nếu biết có ngày hôm nay thì còn cần gì lúc trước?
Nếu anh không cố chấp như thế, nếu anh không hoài nghi nhiều đến vậy thì có phải kết cục của hai người bọn họ sẽ khác không?
"Đan Kỳ, tỉnh lại đi, sinh cho anh một đứa con."
Tay Hiên Viên Diệu vuốt ve bên má Lý Đan Kỳ mà không chú ý đến ngón tay trỏ của cô hơi động đậy.
"Lý Đan Kỳ." Hiên Viên Diệu nói cả nửa ngày trời mà Lý Đan Kỳ vẫn không có phản ứng gì, tɾong lòng anh vừa ảo não vừa tức giận, cuối cùng phát cáụ
"Em tỉnh lại cho anh, em đã nghe thấy chưa hả?"
"Em tưởng rằng cứ ngủ mãi như thế thì sẽ không sao hết sao? Nếu em còn không chịu tỉnh thì anh sẽ lấy trứng của em để làm thụ tinh nhân tạo. Kể cả em không tỉnh thì anh vẫn có thể bắt em sinh con cho anh."
Nếu dịu dàng cầu xin đã không có ích gì, vậy thì vẫn nên khôi phục bản chất của Hiên Viên Diệu anh đi.
"Đã nghe thấy chưa? Lý Đan Kỳ, nếu em dám không tỉnh lại thì anh sẽ lấy trứng của em đi làm thụ tinh nhân tạo, sau khi đứa bé được sinh ra, anh sẽ đưa nó đi thật xa, không cho em gặp nó."
Nhìn Lý Đan Kỳ vẫn không có phản ứng, cuối cùng Hiên Viên Diệu đành bỏ cuộc.
Anh đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc này lại có một giọng nói yếu ớt vang lên.
"Anh. Anh dám."
"Anh. Anh dám..."
Lý Đan Kỳ nằm trên giường không biết đã mở mắt ra từ khi nào, nhìn cô vẫn yếu ớt như thế.


⬅ Trước Tiếp ➡