Chương 1221
Đối với tình yêu từ miệng cô thốt lên, anh đáp lại rất nhanh nhưng thật ra không hề tin một chữ nào.
Tình yêu? Là cái quái gì chứ?
Đối với anh mà nói điều này quá xa vời.
Nhưng Lý Đan Kỳ lại làm ra chuyện mà anh không thể tin nổi.
Thế mà cô lại cầm súng bắn mình.
Họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào ngực, thái độ kiên quyết không chút do dự đó.
Lý Đan Kỳ...
Hiên Viên Diệu vừa nhớ đến cảnh tượng lúc ấy thì đầu óc loạn hết cả lên.
Siết chặt nắm đấm, anh không thể đứng im ở đây được nữa, anh chỉ muốn xông vào phòng phẫu thuật.
Anh sẽ nói với người phụ nữ đó rằng anh tin cô, sau này sẽ không bao giờ lừa dối cô nữa.
Nhưng đúng lúc này thì cánh cửa phòng phẫu thuật được mở ra.
Bác sĩ đi ra, lúc nhìn thấy Hiên Viên Diệu vẫn mặc chiếc áo sơ mi vừa nãy thì hơi ngạc nhiên. Thế nhưng vẫn vô cùng cung kính tiến lên trước.
"Chủ nhân."
"Cô ấy thế nào rồi?" Hiên Viên Diệu không thèm để ý đến nghi lễ xã giao của anh ta. Trong giọng nói còn có một chút khẩn trương mà chính anh cũng không nhận ra.
"Không ổn." Bác sĩ lắc đầu "Chúng tôi cố gắng hết sức rồi."
"Ý anh là gì?" Hiên Viên Diệu đưa tay túm lấy cổ áo của vị bác sĩ kia lên "Anh muốn chết phải không?"
"Chủ nhân, phát súng đó quá gần, hơn nữa lại gần tim như thế, bắn xuyên qua phổi. Mặc dù không tɾúng tim nhưng đối với cô ấy mà nói vẫn cực kỳ nguy hiểm."
Hiên Viên Diệu không nói nên lời "Cậu chỉ cần nói với tôi rằng cậu cứu được cô ấy rồi, cô ấy sẽ không chết."
Bác sĩ lắc đầu "Tôi không dám chắc. Mặc dù đã lấy được đạn ra nhưng khẩu súng này là MP327 đấy. Anh cũng biết sát thương của nó lớn thế nào mà. Bây giờ cô ấy vẫn còn rất nguy kịch."
"Rất nguy kịch? Tức là cô ấy vẫn còn sống?"
Thứ Hiên Viên Diệu quan tâm chỉ có điều này.
"Bảy mươi hai giờ sắp tới sẽ là giai đoạn nguy hiểm. Nếu cô ấy có thể chịu đựng được thì tất nhiên có thể sống sót, nếu không thể..."
Bác sĩ ngậm miệng không nói nữa, thật ra nếu không phải y thuật của các bác sĩ ở Long Đường khá tốt thì Lý Đan Kỳ đã chết từ lâu rồi.
Đạn găm vào gần tim như thế, tưởng như chỉ một chút xíu nữa thôi là tɾúng van tim.
Mà anh phải thấy may mắn vì thật ra Lý Đan Kỳ là một người khá đặc biệt, vị trí tim của cô lệch vài centimet so với người bình thường. Nếu không phải như vậy thì hôm nay cô đã chết từ lâu rồi.
"Bảy mươi hai giờ?"
Hiên Viên Diệu buông tay ra, cơ thể vô lực lùi về sau một bước.
Bảy mươi hai giờ sắp tới sẽ là giai đoạn nguy hiểm đúng không?
Không sao anh tin Lý Đan Kỳ, anh tin cô sẽ ổn thôi.
"Cô ấy sẽ sống sót." Mạng của cô là của anh, Diêm Vương cũng không thể cướp đi.
Anh vừa dứt lời liền nhấc chân định đi về phía phòng bệnh.
Nhưng bác sĩ lại lập tức đứng trước mặt ngăn anh lại "Chủ nhân?"
Còn gì nữa? Ánh mắt chết người của Hiên Viên Diệu quét về phía anh ta, mặc dù vị bác sĩ kia sợ rụt cả cổ nhưng vẫn to gan nói.
"Chủ nhân, cô gái kia bị thương rất nghiêm trọng, tôi sắp xếp đưa cô ấy vào phòng vô trùng, chủ nhân như thế này... e là phải đi tắm sạch sẽ đã thì sẽ tốt hơn."
Bản thân Hiên Viên Diệu không nghĩ người khác nhìn thấy mình sẽ cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Trên ngực, trên quần áo dính đầy máụ