Chương 1212
Mãi đến khi Hiên Viên Diệu buông thả bản thân, hai mắt nhắm lại như đang hưởng thụ.
Lý Đan Kỳ lại càng cố sức, nhưng cũng không quên quan sát phản ứng của Hiên Viên Diệụ
Thấy anh nhắm mắt lại, vẻ mặt hưởng thụ, đột nhiên cô vươn tay về phía sau lưng anh, cướp lấy súng anh để bên hông.
“Cạch” một tiếng. Là âm thanh lên đạn.
Gần như cùng lúc, Lý Đan Kỳ đứng lên từ trên cao nhìn xuống Hiên Viên Diệu ngồi trên ghế sô pha. Súng trên tay chĩa thẳng vào trán anh.
“Tôi thắng rồi.”
Hiên Viên Diệu quần áo xộc xệch, áo sơ mi cởi ra, để lộ lồng ngực ℭường tráng, du͙c vọng cương cứng có thể thấy cả nước.
Mà khi cô lấy súng sau lưng mình anh cũng lập tức mở mắt ra, nhìn thẳng vào cô.
“Ừ. Em thắng rồi.” Hiên Viên Diệu cười nhạt, cô chĩa súng thẳng vào mình anh cũng không chút để ý “Vậy thì sao?”
“Hiên Viên Diệu, tôi muốn giết chết anh.”
Lý Đan Kỳ cắn chặt răng, tay cầm súng khẽ run rẩy.
Nhưng cô đã nhanh chóng bình tĩnh lại.
Cô không hề sai, người có lỗi là anh.
Cô phải báo thù vì ba mẹ, vì bản thân mình.
Hiên Viên Diệu cũng không tiếp tục động tác, chỉ thản nhiên liếc nhìn gương mặt căm hận của cô.
“Giết tôi? Dựa vào em sao?”
“Anh nghĩ là tôi không dám sao?” Tay Lý Đan Kỳ siết chật chỗ cò súng, giống như có thể bắn vỡ đầu anh bất kỳ lúc nào.
Hiên Viên Diệu nhìn nóng súng cách mình chưa đến năm phân, nhẹ nhàng giang hai tay.
Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, nhưng lại như có chút gì đó trách tội…
“Em đã nói, em yêu tôi, cả đời này em cũng sẽ không phản bội tôi.”
Lý Đan Kỳ mở to hai mắt, quả thực không dám tin đến lúc này rồi mà anh vẫn còn mặt mũi nói như vậy.
“Bây giờ, em dùng súng nhắm vào đầu tôi, còn muốn giết tôi? Đây chính là tình yêu của em?”
Hiên Viên Diên nói những lời này khoé môi vẫn luôn khẽ nhếch, có chút châm chọc.
Lý Đan Kỳ cắn răng căm hận, đè nóng súng về phía trước một chút.
“Yêu sao? Người như anh, cũng có tư cách nói yêu sao?”
Lý Đan Kỳ cắn răng căm hận, đè nóng súng về phía trước một chút.
“Yêu sao? Người như anh, cũng có tư cách nói yêu sao?”
Anh mà cũng xứng sao?
Anh mà cũng có khả năng sao?
Hiên Viên Diệu không hề nổi giận mà hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào ánh mắt tàn nhẫn của cô “Nhưng em yêu tôi, không phải sao?”
Nếu đã yêu, vì sao lại phải giết? Như vậy chẳng phải là mâu thuẫn sao?
Trong lòng Lý Đan Kỳ lại đau xót.
Cả đời này chuyện mà cô sai nhất chính là phải lòng với Hiên Viên Diệụ
Nếu như thời gian có thể quay lại lần nữa, cô nhất định phải bảo vệ trái tim mình.
“Tôi nói rồi, đó là vì mắt tôi mù rồi.” Bị nỗi đau giằng xé cô nói mà không suy nghĩ gì nhiềụ
Biết người vô tâm vô tình như anh chắc chắn sẽ không bị mình làm tổn thương được.
Cô đúng là căm hận, hận bản thân tại sao phải yêu một người đàn ông như vậy.
“Hiên Viên Diệụ Cho dù trước kia tôi yêu anh thì hôm nay tôi cũng phải tự tay giết chết anh. Anh chết rồi thì tự nhiên tôi cũng sẽ không còn yêu anh nữa.”
“Nhìn đi.” Hiên Viên Diệu khẽ cười “Em muốn tự tay giết chết người mà em yêụ”
Anh vẫn không thèm để ý, đối với họng súng đang nhắm vào mình xem như cũng rất thản nhiên.
Mặc dù anh tuổi không lớn, nhưng từ ba tuổi đã tiến vào Long Đường cho đến nay, trải qua bao nhiêu chuyện mưa gió còn ít sao?