Người Tình Bí Ấn
Chương 1200
⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ là bây giờ, cô không có tâm trạng thưởng thức mấy thứ đó, chỉ đi bên cạnh Hiên Viên Diệu, bước từng bước trên bậc cầu thang.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
Tại đại sảnh tầng hai, người của sáu Đường, ba mươi sáu môn thuộc Long Đường đều đã có mặt.
Nhìn thấy Hiên Viên Diệu bước vào cửa, mọi người chỉ ngạc nhiên một lúc rồi lại tiếp tục cảnh tượng lúc nãy.
Không ai biết Hiên Viên Diệu muốn làm gì, nhưng tất cả đều biết chắc chắn là có liên quan đến người phụ nữ đi cùng anh ngày hôm nay.
Một người phụ nữ…
Không ai nói gì, mồ hôi trên trán Đường chủ Phân đổ càng nhiều, rõ ràng bây giờ đang là mùa đông, sao ông ta lại thấy nóng như mùa hè vậy?
Lý Đan Kỳ cũng cảm thấy nóng.
Mặc cái áo khoác to đùng này, ban nãy bên ngoài còn không thấy gì, nhưng khi bước vào cửa liền cảm thấy nóng.
Muốn cởi áo ra nhưng lại sợ bị người khác nhìn thấy chân cô có súng.
Cô vô thức ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Diệu, anh cũng nhìn thấy trên trán cô đã hơi đổ mồ hôi.
“Nóng? Hay là căng thẳng?”
Giọng của anh rất nhẹ, nhưng Lý Đan Kỳ lại cảm thấy một sự yên tĩnh chưa từng có, cô gật đầu “Đều có.”
“Cởi áo khoác ra.”
“Nhưng mà…”
“Yên tâm, không ai thấy đâụ” Vừa nói, Hiên Viên Diệu vừa cởi áo khoác trên người cô xuống, rồi đưa cho A Long đang đứng bên cạnh.
Lý Đan Kỳ vô thức liếc nhìn chân mình.
Hiên Viên Diệu giơ tay ôm lấy vai cô “Đừng lo lắng, không ai thấy đâụ”
“Diệu…”
Cô thật sự đang rất căng thẳng, tɾong đầu đã nghĩ đến cảnh tượng giết chết tên chủ nhân Long Đường đáng chết kia hàng nghìn lần, nhưng chưa bao giờ căng thẳng như bây giờ.
Ánh mắt cô không ngừng đảo quanh căn phòng, muốn biết ai mới là mục tiêu của mình.
“Bình tĩnh nào.”
Hiên Viên Diệu vỗ nhẹ vai cô, rồi nhìn người đàn ông trung niên vừa mới chào đón bọn họ trước mặt.
“Đường chủ Trần, không biết hôm nay liệu có thuận tiện giới thiệu chủ nhân các vị cho tôi được hay không? Dù sao thì hiện tại cả hai nhà cũng là quan hệ hợp tác, tôi đã ngưỡng mộ danh tính ngài ấy từ lâu rồi.”
Đường chủ Trần bỗng nhiên nghe thấy Hiên Viên Diệu nói như thế, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.
Chủ nhân không phải anh sao? Giới thiệu kiểu gì được?
Nhưng dù sao cũng lăn lộn tɾong giới bao năm, chẳng mấy chốc ông ta đã định thần lại “Chủ nhân vừa mới đến, đang ở trên lầu, chút nữa mới xuống đây. Hay là anh lên đó trước tìm ngài ấy.”
“Ừ, vậy phiền anh dẫn đường cho.” Vẻ mặt Hiên Viên Diệu lạnh nhạt, thái độ hơi kiêu ngạo.
“Được.” Đường chủ Trần lau mồ hôi trên trán, nói thế nào thì ông ta cũng đã trải qua vô số lần mạo hiểm.
Không dám nói là giết người như ngóe, thì cũng là gặp máu mà chẳng thèm nhíu mày.
Chỉ có Hiên Viên Diệu, mỗi lần đối mặt với anh, mỗi lần nhìn vào đôi mắt hẹp mà dài kia, ông ta đều không tự chủ mà cảm thấy lo lắng.
Lý Đan Kỳ lúc này cũng rất căng thẳng, nên không bận tâm lắm đến tại sao một người Đường chủ lại sợ Hiên Viên Diệu đến thế.
Tim đập càng lúc càng nhanh, cô cảm nhận được lòng bàn tay mình đã hơi đổ mồ hôi.
Nhưng Hiên Viên Diệu lại giống như không quan tâm vậy, vừa ôm e0 cô vừa dẫn cô lên trên.
Tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ.
Lý Đan Kỳ liếc sơ qua thì thấy cũng phải có ít nhất vài trăm người ở đại sảnh.


⬅ Trước Tiếp ➡