Chương 1188
“Anh không biết.” Hiên Viên Diệu thở dài “Long Đường rất bí ẩn. Thế lực của anh không đủ nên không thể tra ra lão đại của họ là ai.”
Cơ thể Lý Đan Kỳ mềm nhũn ra, sức lực h0àn toàn biến mất.
Ý chí chiến đâύ hơn một tháng nay, sự nỗ lực hơn một tháng nay.
Cô bỗng nhiên cảm thấy tất cả như một trò đùa.
Người đàn ông có mặt sẹo, cô cứ nghĩ rằng hắn ta là hung thủ, nhưng không ngờ hắn ta chỉ là đồng phạm mà thôi. Người giết ba mẹ cô lại là một người khác. Cô cứ nghĩ rằng ba mẹ mình trung hậu, lương thiện, nhưng không ngờ họ lại là gián điệp xã hội đen.
Chỉ tɾong một ngày mà cô đã chịu quá nhiều cú sốc. Nhưng cú sốc này còn khiến cô kinh hãi hơn rất nhiều so với lúc tìm thấy người đàn ông trên mặt có vết sẹo hình lưỡi dao.
Cô thậm chí còn không thể suy nghĩ một cách bình thường.
Vết thương trên cơ thể, giờ phút này bắt đầu đau nhói. Rất đau, cảm giác đau đớn vô cùng.
Thực ra cô cũng không phân biệt được rõ, đây là đau của vết thương hay là đau tɾong lòng.
Cô chỉ biết rằng, sự cố gắng của cô, dường như thành công cốc rồi.
Nghĩ như vậy, tɾong lòng cô tràn đầy cảm giác tuyệt vọng.
Ba mẹ chết rồi, cô không báo thù được thì thôi. Thậm chí đến kẻ thù là ai cô cũng không biết, dáng vẻ hắn ta ra sao cô cũng không hay biết.
Trên thế giới này, còn người con gái nào vô dụng͟͟ hơn cô không?
Lý Đan Kỳ ngây người trên giường, bất động, không nói lời nào, giống hệt như một bức tượng.
Hiên Viên Diệu nhìn cô tɾong một khoảng thời gian ngắn mà tɾong đáy mắt lại lộ ra rất nhiều cảm xúc.
Nghi ngờ, kinh hãi, hoang mang, bất lực, tổn thương, đau khổ, cuối cùng lại biến thành sự tuyệt vọng.
Cảm xúc một người, tɾong một khoảng thời gian ngắn ngủi lại có thể biến thành nhiều loại như vậy, có thể thấy, cô ấy đã chịu cú sốc lớn như thế nào.
Có điều, anh chẳng có thời gian để đồng cảm với cô.
Bây giờ, anh nóng lòng muốn biết, nếu như cô biết đường chủ của Long Đường chính là anh, và thậm chí cô còn yêu phải kẻ thù của mình, thì cô sẽ có phản ứng gì.
Bây giờ anh rất nóng lòng muốn biết, nếu như cô biết đường chủ Long Đường chính là anh, thậm chí cô còn yêu phải kẻ thù của mình, thì cô sẽ có phản ứng gì.
Tổn thương? Đau khổ?
Đó là điều chắc chắn.
Có điều, nếu đã là người con gái mà anh dành chút tâm tư, vậy cũng nên có chút biểu hiện gì khác chứ?
Anh bắt đầu mong chờ điều đó.
“Diệụ” Trong lòng Lý Đan Kỳ vẫn rất đau khổ “Em không can tâm. Em thực sự không can tâm. Em nhất định phải giết tên đó. Em không quan tâm hắn ta là ai. Em cũng không quan tâm hắn ta là cái gì của Long Đường. Em, em nhất định phải giết hắn ta.”
Hiên Viên Diệu hơi ngạc nhiên khi nghe thấy sự kiên quyết tɾong lời nói của cô.
Có điều chỉ là một chút thôi.
Thái độ kiên quyết là tốt. Thái độ càng kiên quyết, anh càng mong chờ tất cả những gì sắp diễn ra.
“Nhưng mà, em định làm thế nào để giết hắn ta? Đến anh còn chẳng biết tên đường chủ đó là ai…”
Anh không thể tốt bụng mà nói cho cô biết, bản thân chính là đường chủ của Long Đường được.
Món ăn quan trọng này, anh nhất định phải đặt nó cuối cùng.
Trong mắt Lý Đan Kỳ chợt loé lên tia bối rối, nhưng rất nhanh sau đó cô liền bình tĩnh lại.