Chương 1186
Sự chủ động của cô khiến Hiên Viên Diệu cảm thấy bất ngờ và du͙c vọng cũng vì thế càng tăng cao hơn.
Hai con người, quấn quýt bên nhau, lưu luyến không rời.
Màn hoan ái nồng nhiệt kết thúc, Lý Đan Kỳ mệt đến nỗi không còn sức để nhấc nổi tay lên.
Nhưng cô không hề muốn đi ngủ. Lý Đan Kỳ quay mặt sang ngắm khuôn mặt đẹp trai, anh tuấn của Hiên Viên Diệụ
Lúc này, đường nét khuôn mặt anh vô cùng mềm mại. Đôi mắt dài cùng con ngươi đen thẫm. Cô thực sự đã thích anh đến mức tim sắp nổ tung rồi.
Thực sự rất yêu, rất yêu anh.
“Diệụ” Cô dán sắt khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào ngực anh, giọng nói nũng nịu “Em yêu anh.”
Hiên Viên Diệu không giống như trước đây không đáp lời, thay vào đó, anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đưa lên môi khẽ hôn “Yêu lắm sao?”
“Yêu lắm.”
“Yêu nhiều bao nhiêu?”
“Yêu đến tận xương tuỷ, yêu đến tận mạch máụ”
Ngoài việc báo thù ra thì anh chính là tất cả của cô.
“Đan Kỳ, em đã từng nói, em vĩnh viễn sẽ không phải bội anh, đúng không?”
“Đúng.” Lý Đan Kỳ gật đầu, vẻ mặt kiên định “Diệu, em yêu anh, em vĩnh viễn sẽ không phải bội anh.”
Hiên Viên Diệu trầm mặc, nhìn thấy sự kiên quyết không đáy mắt cô, tɾong lòng trào dâng cảm giác mỉa mai.
Mấy ngày nữa thôi, em nhất định sẽ không kiên định được như vậy.
Trong lòng càng mỉa mai, nụ cười trên mặt anh càng rạng rỡ. Nhưng bỗng nhiên anh trở nên nghiêm túc “Đan Kỳ, mấy ngày nay, quả thực anh đang bận một việc.”
“Việc gì?”
Lý Đan Kỳ đối với việc của Hiên Viên Diệu thì biết rất ít, không phải cô không tò mò mà là cô tin tưởng anh.
Sự tin tưởng này có vẻ rất mù quáng, thậm chí là ngu ngốc.
Nhưng một người con gái, một khi đã thực sự yêu một người con trai thì nhất định sẽ như vậy.
Toàn tâm toàn ý yêu một người, h0àn toàn tin tưởng một người, chính là cảm giác như vậy.
“Anh đã giúp em tra ra người năm đó giết ba mẹ em là ai rồi.”
Hiên Viên Diệu vừa nói vừa nhìn phản ứng của Lý Đan Kỳ.
Khuôn mặt Lý Đan Kỳ đầy kinh ngạc nhìn anh.
Hiên Viên Diệu nói bằng một giọng nghiêm túc trước nay chưa từng có “Em đã từng nghe qua cái tên Long Đường chưa?”
“Long Đường?” Đó là cái gì? Lý Đan Kỳ lắc đầu “Em, em chưa từng nghe qua.”
“Long Đường là một tổ chức của người Trung Quốc tại Mỹ, được truyền qua mấy trăm năm nay. Các doanh nghiệp dưới trướng của nó phân bố khắp nơi trên thế giới. Không chỉ có vậy, họ còn thực hiện các giao dịch xám như mua bán vũ khí đạn dược, hay giết người vượt ngục…”
Anh nói về sự tồn tại của Long Đường một cách bình thản như đang nói về thời tiết, nhìn thấy sự kinh ngạc và bắt đầu có chút sợ hãi tɾong mắt Lý Đan Kỳ.
“Em, ba em sao lại dính vào bang phái xã hội đen như Long Đường chứ?”
Xã hội đen?
Đây là lần đầu tiên có người dùng từ đó để hình dung về Long Đường.
Khóe miệng Hiên Viên Diệu giật giật như muốn cười, nhưng anh sớm đã khôi phục sự bình tĩnh “Ba của em…”
Anh cố ý kéo dài âm cuối, dường như có vẻ khó nói. Nhưng Lý Đan Kỳ biết, anh nhất định biết điều gì đó “Anh nói đi, tại sao ba mẹ em lại có liên quan đến xã hội đen?”
“Đan Kỳ, những điều anh sắp nói sau đây, có lẽ em cảm thấy rất khó tin, nhưng đó đều là sự thật.”