Chương 1170
Sự áy náy dâng trào tɾong lòng, nhưng nhiều hơn hết lại là tự trách và cả chút đau lòng.
Vươn tay ôm chặt lấy anh, lẳng lặng tiếp thêm động lực cho anh.
Hiên Viên Diệu cảm nhận được động tác của cô, khóe môi hơi nhếch lên nhưng tɾong ánh mắt anh vẫn là một mảnh lạnh lẽo như băng.
Chỉ là Lý Đan Kỳ đang nép tɾong lòng anh không nhìn thấy mà thôi.
"Ông ta đón anh về nhà lúc anh vừa tròn ba tuổi. Đúng là ông ta có ba người con trai nhưng lúc đó người thì chết, người thì bị tàn tật, không thể kế thừa sản nghiệp."
"Ông ta cứ nghĩ rằng anh không biết nhưng thật ra anh biết tất cả."
Lý Đan Kỳ nghe vậy thì không khỏi kinh h0àng, định ngẩng đầu lên để nhìn biểu cảm trên mặt Hiên Viên Diệu nhưng anh lại ấn chặt cô vào lòng, không cho cô ngẩng đầụ
"Anh là đứa trẻ do người tình của ông ta sinh ra, là một đứa con ngoài giá thú. Nếu ông ta không thích mẹ anh thì sẽ lập tức sai người giết chết bà."
Thân thể Lý Đan Kỳ cứng nhắc nhưng Hiên Viên Diệu vẫn đang nói tiếp.
"Ba tuổi, ông ta ném anh vào sân tập để bắt đầu học võ. Bốn tuổi, vì muốn tôi học bơi nên ông ta đã sai người đáp thẳng anh vào bể."
Giọng nói của Hiên Viên Diệu rất nhẹ, rất cứng nhắc, giống như anh đang nói chuyện của người khác vậy.
"Anh không ngừng giãy giụa tɾong bể nước, thật sự lúc đó anh đã nghĩ rằng có phải nếu như anh chết chìm rồi thì sẽ không cần phải chịu đựng nỗi khốn khổ này nữa không?"
"Nhưng trên đời không có nếu như, ngay lúc anh sắp chết thì ông ta lại sai người lôi anh lên bờ, sau đó lại tiếp tục ném anh vào hồ bơi."
"Không ai dạy anh, anh bắt buộc phải tự học, phải học được cách đối mặt với những chuyện này."
"Sáu tuổi, ông ta ném một mình anh vào rừng nhiệt đới, tɾong đó có vô vàn thú hoang. Sói, sư tử, hổ... nhiều không kể hết."
"Chỉ có những gì anh không thể nghĩ ra chứ tuyệt đối không có thứ anh không gặp phải."
"Tám tuổi, ông ta trói anh vào một chiếc thuyền nhỏ rồi để nó trôi dạt dọc the0 thủy triềụ"
Anh lênh đênh trên Thái Bình Dương suốt bảy ngày trời, cuối cùng lương tâm của Hiên Viên Đạt cũng trỗi dậy, ông ta sai người đưa anh về.
Hiên Viên Diệu nói những chuyện này với giọng điệu cực kỳ lạnh lùng lại khiến Lý Đan Kỳ nghe kể mà lông tóc dựng đứng lên.
Rốt cuộc ông ta làm ba kiểu gì vậy? Sao có thể đối xử với con của mình như thế?
Lúc Hiên Viên Diệu tròn mười lăm tuổi, quà sinh nhật mà Hiên Viên Đạt tặng cho anh là một người phụ nữ khỏa thân.
Anh trở về phòng ngủ thì thấy người phụ nữ đó đang nằm ngủ trên giường của mình.
"Mấy thứ như đàn bà, chơi đùa chốc lát là được rồi, đừng cho là thật."
Nguyên văn Hiên Viên Đạt nói là "Trên thế giới này bất cứ ai cũng có thể trở thành kẻ thù. Vì vậy nên cách tốt nhất là khiến bản thân mình không có bất kỳ điểm yếu nào, đặc biệt là không thể để phụ nữ trở thành điểm yếu đó."
Việc này... không cần ông ta nói Hiên Viên Diệu cũng biết.
Anh không có trái tim và cũng không có tình cảm.
Bởi vì trái tim và tình cảm đều có thể trở thành điểm yếu của anh.
Lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tɾong đời, Thang Á Nam... Anh coi anh ta là anh em nhưng cuối cùng anh ta lại phản bội anh.