Chương 1168
Xe dừng trước cửa nhà chính, anh cũng khỏi A Long vì sao lại tự làm chủ đưa anh quay về chỉ lạnh lùng xuống xe.
Trong phòng khách, Lý Đan Kỳ vừa mới tan học, mấy ngày nay bởi vì không có Hiên Viên Diệu ở đây mà ngay cả bài tập cô cũng không có tâm trạng làm.
Vừa mới buông quyển sách lại nhìn thấy Hiên Viên Diệu đi vào, cô không chút nghĩ ngợi chạy tới muốn ôm lấy anh. Thế nhưng lại bị gương mặt âm trầm của anh dọa sợ. Anh trời sinh có gương mặt tuấn tú, cho dù là bình thường làm mặt lạnh cũng không khiến người khác cảm thấy dữ tợn. Chỉ có gương mặt lạnh lẽo này là khiến cho người xung quanh có cảm giác không dám lại gần.
Bước chân của cô bị đóng băng tại đó, không cách nào nhúc nhích nổi.
Hiên Viên Diệu nhìn thấy Lý Đan Kỳ thì hé mắt, anh thế mà lại quên mất cô bé này.
Cảm giác tiêu hồn tɾong cô hôm đó, hôm nay nhớ lại anh vẫn còn thấy chưa được thỏa mãn lắm.
Anh bất ngờ vươn tay kéo lấy Lý Đan Kỳ cùng lên lầụ
A Long nhấc chân muốn đi the0 rồi lại rụt trở về, đứng bất động ở đầu cầu thang.
"Diệu?" Lý Đan Kỳ đang định nói gì đó nhìn thấy gương mặt âm trầm của anh thì tức thời nuốt ngược toàn bộ về tɾong bụng.
Bất ngờ bị anh túm lấy cô hơi hoảng "Diệu, mấy hôm nay anh đi đâu vậy? Em tìm anh mãi. Em..."
Trong lúc cô còn đang nói thì đã bị anh kéo cả người vào tɾong phòng.
"Diệu " Lý Đan Kỳ còn muốn hỏi nhưng mà Hiên Viên Diệu đã đá văng cửa sau đó đè cả người cô lên cánh cửa.
"...Diệu?" Anh muốn làm gì vậy?
Lý Đan Kỳ rất nhanh đã biết, Hiên Viên Diệu muốn làm gì.
Anh vô cùng vội vàng giật mở quần áo của cô, sau đó lại đưa tay xuống hoa viên bí mật của cô sờ vài cái, túm lấy chân cô nhấc lên vòng qua e0 anh rồi lại tự cởi thắt lưng của mình.
Anh thậm chí còn không kịp cởi quần áo, tứ như thế tiến vào tɾong cô.
"Diệụ.." Cô hơi đaụ
Tuy rằng không phải là lần đầu nhưng dù sao cô cũng chưa trải sự đời, cơ thể non nớt làm sao chịu đựng nổi anh vội vàng như thế?
Hiên Viên Diệu cũng không để tâm, cứ thế tiến vào rút ra.
Tựa như anh chỉ đơn giản là đang giải tỏa cảm xúc của mình, không ngừng tiến vào bên tɾong cô.
"Đau quá..." Đúng thật là đau, sau lưng là cánh cửa lạnh lẽo, đằng trước là vòm ngực của anh, hơi thấp hơn nhiệt độ cơ thể người bình thường một chút, âm ấm nhưng cũng không làm người khác thấy nóng bỏng.
Lý Đan Kỳ cắn môi, chỉ cảm thấy cả người truyền đến từng hồi đau nhức.
Nhưng mà...the0 cùng chuyển động của anh cô lại mơ hồ cảm thấy vài phần vui thích.
Đây là một loại các giác rất kỳ quái, cuối cùng cô chỉ đành cắn môi mặc choanh muốn làm gì thì làm.
"Diệụ.."Anh làm sao vậy? Mấy ngày nay anh đã đi đâu?
Lý Đan Kỳ có rất nhiều nghi vấn, nhưng tất cả câu hỏi tɾong quá trình anh rút ra chọc vào đều bay biến sạch sẽ.
Cả người lại từ từ cảm giác thấy không còn là của mình nữa. Âm thanh phát ra cũng ngày càng nhỏ vụn.
Cùng với tiếng nước do va chạm ở nơi riêng tư, cả người cô cũng từng cái từng cái va chạm với cánh cửa.
Lại tựa như đang đâm vào tɾong trái tim cô.
Nhìn hai mắt vằn đỏ của Hiên Viên Diệu cô cảm giác hình như mình đã nhận ra chuyện gì.
Tay không tự giác nâng lên ôm lấy cổ anh mà vùi vào tɾong ngực mình.