Chương 1166
Quản ra lại trả lời cô rằng Hiên Viên Diệu cũng không có ở nhà. Còn đi đâu thì quản gia cũng không biết.
Trái tim Lý Đan Kỳ thoáng chốc rơi xuống đáy vực.
Coi như Hiên Viên Diệu có đi làm thì cũng có thể gọi đïện thoại cho cô mà? Thế nhưng không.
Thế mà cô cứ tưởng sau khi hai người trải qua chuyện thân mật ấy thì cô đối với anh có chút khác biệt đấy. Hóa ra cũng không phải, cô tưởng bở rồi.
Trong lòng bất an cô muốn gọi đïện cho Hiên Viên Diệu nhưng lúc này mới phát hiện, một năm qua sớm chiều ở chung thế nhưng cô lại chẳng có cả số đïện thoại của anh.
Cô, không tìm được Hiên Viên Diệụ
Không nhìn thấy Hiên Viên Diệu, Lý Đan Kỳ thậm chí cũng không liên lạc được cho anh.
Cô cố gắng ép bản thân không được suy nghĩ nhiều, có lẽ Hiên Viên Diệu thật sự đang có việc bận thôi?
Thế nhưng liên tiếp 3 ngày sau đó Hiên Viên Diệu giống như đã bốc hơi khỏi trái đất vậy, h0àn toàn không có chút tin tức nào.
Trái tim của cô gái nhỏ rốt cuộc đã không bình tĩnh nổi nữa.
Hiên Viên Diệu tới cùng đã đi đâu?
Trong lòng có quá nhiều vấn mà cô lại không tìm thấy ai để giãi bày.
Quan trọng nhất là, cô cũng không biết tɾong lòng anh cô được tính là gì?
Nếu như anh chỉ vì muốn có được cô thế thì việc gì phải hao phí tâm tư suốt một năm trời như thế?
Với năng lực của anh có thể đạt được cô từ sớm rồi mới phải.
Nếu không phải như vật thì tại sao sau khi có được cô thì anh liền biến mất dạng?
Lý Đan Kỳ không biết vì sao cũng không hiểu vì cái gì mà mọi việc lại thành ra thế này.
Ba ngày này, trái tim của cô không ngừng bị g͙iày vò tɾong mớ cảm xúc hỗn độn.
Sau ba ngày, Hiên Viên Diệu rốt cuộc đã trở về.
Hiên Viên Diệu rất phiền.
Vô cùng phiền.
Ông g͙ià bị bệnh. Lần này đúng là bệnh thật rồi.
Ông bị lên cơn đau tim phải đưa vào viện cấp cứu, cả người cắm đầy dây nhợ chằng chịt.
Mặt ông tái nhợt nằm đó với thân thể dần dần g͙ià nua.
Nếu như Hiên Viên Đạt chết đi Hiên Viên Diệu khẳng định không rơi một giọt nước mắt. Thậm chí cũng sẽ không đau lòng chút nào.
Thế nhưng việc làm cho anh cảm thấy phiền chính là cho dù Hiên Viên Đạt bị bệnh, cho dù đã bệnh tới mức nằm liệt trên giường không động đậy được thì ông ta vẫn cứ cố chấp nắm quyền lực tɾong tay không chịu giao ra.
Đúng là buồn cười.
Ông ta cho rằng ông ta không giao quyền thì anh không thể làm gì được ông ta sao?
Sớm muộn Hiên Viên Đạt cũng sẽ chết, Long Đường không giao cho anh thì ông còn định giao cho kẻ nào?
Lúc trước ông ta có ba đứa con trai, hai người đã chết, một kẻ tàn phế.
Dù sao thì cũng không thể để chủ nhân Long Đường là một kẻ ngồi trên xe lăn chứ?
Đúng nực cười.
Nếu như Hiên Viên Đạt đã không chịu buông tay vậy thì anh liền tìm cách để ông ta phải buông ra thôi.
Anh đã đi the0 bên cạnh Hiên Viên Đạt lâu như vậy, làm nhiều việc như vậy. Cũng đâu phải để bản thân mãi mãi chỉ là một quân cờ.
Long Đường, anh nhất định phải có cho bằng được.
Xử lý mấy chuyện kia cũng coi như đã xong. Hiên Viên Diệu lúc này chỉ còn chờ thu lưới.
Đúng lúc này Hiên Viên Đạt ở bệnh viện lại tỉnh hơn nữa còn cho người gọi anh qua đó.