Người Tình Bí Ấn
Chương 1158
⬅ Trước Tiếp ➡

Cả cơ thể cứng ngắc của Lý Đan Kỳ cũng từ từ trấn tĩnh lại, nhưng vẫn cứ không dám tin như cũ.
"Cậu chủ?"
"Gọi tên anh. Diệụ" Anh chưa từng để cho người đàn bà nào gọi tên của mình, bây giờ trái lại Hiên Viên Diệu lại muốn biết giọng nói mềm mại ngọt ngào kia gọi tên mình thì sẽ như thế nào.
Lý Đan Kỳ cúi thấp đầu, vẫn còn chưa dám tin "Anh không giận sao?"
"Sao anh lại phải giận?" Hiên Viên Diệu cười "Anh đã nói rồi mà. Anh sẽ đợi em."
Lý Đan Kỳ trầm mặc, trái tim thiếu nữ chưa từng trải chuyện yêu đương đã hơi rung rinh mất rồi.
Anh vậy mà nói thật.
"Bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi, em có thấy không? Bây giờ anh hôn em, chạm vào em. Em không bị nôn nữa rồi, có tiến bộ."
"..." Lý Đan Kỳ đỏ mặt. Hơn một tháng nay, trừ thời gian đi học của cô ra thì ai người gần như là sớm chiều ở chung.
Mỗi ngày anh đều cùng cô ăn sáng, đợi đưa cô đi học, tan học lại tới đón cô.
Anh cũng có công việc của mình phải làm. Cô làm bài tập thì anh sẽ xử lý công việc của mình. Xong việc lại cùng nhau ăn bữa tối.
Mỗi buổi tối anh đều cố gắng ngồi nói chuyện với cô một lúc rồi mới trở về phòng mình ngủ.
Một tháng trôi qua, cô cũng đã thật sự không còn kháng cự anh như trước nữa.
"Bài tập còn chưa làm xong đúng không?" Hiên Viên Diệu nhìn cô, sâu tɾong đáy mắt là một hồ nước dịu dàng "Còn bài nào không biết làm không? Anh chỉ cho em."
" Không. Không cần đâụ" Thật ra thì bình thường Lý Đan Kỳ cũng học khá nghiêm túc, bài tập cơ bản bình thường cô đều làm được đấy.
Cô cúi thấp đầu, mi mắt hơi rũ xuống lộ ra cần cổ trắng như tuyết.
Thân thể non trẻ còn quá ngây ngô, tựa như một quả táo xanh non vậy.
Hiên Viên Diệu nhìn chằm chằm vào một đoạn chiếc cổ tinh tế kia, sau cùng nở nụ cười "Có bài nào không biết làm thì cứ hỏi anh."
"Dạ." Lúc này đây giọng nói của cô đã vô cùng dịu dàng không còn chút kháng cự nào.
Ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt tươi cười hài lòng của Hiên Viên Diệu, nốt ruồi nho nhỏ nơi khóe mắt kia nương the0 nụ cười của anh mà hướng lên trên. Nhìn qua lại càng dụ hoặc khiến người ta phải hồn xiêu phách lạc.
Tim đập nhanh hơn mấy nhịp, Lý Đan Kỳ cúi đầu xuống tɾong lòng tɾong tim lại có thêm vài phần cảm giác rung động.
Cậu chủ thật sự rất tuấn tú...
Thời gian trôi nhanh như gạo chảy qua tay, chớp mắt đã qua một năm. Lý Đan Kỳ đã bước sang năm hai cao trung.
Bài tập lại nhiều hơn năm trước một chút, lại khó hơn một chút. Thế nhưng bên cạnh cô còn có Hiên Viên Diệu, có gì không hiểu chỉ cần hỏi anh trăm sự đều thông suốt. Lại thêm cô học tập cũng rất nghiêm túc, rất cố gắng nỗ lực nên thành tích học tập ở trường cũng thuộc top đầụ
Hôm nay về đến nhà cô đã thấy người hầu tɾong nhà ai nấy đều vội vội vàng vàng. Hình như tất cả mọi người đều đang có rất nhiều việc cần làm.
Lý Đan Kỳ muốn giúp một tay lại bị một người hầu gái đẩy về phòng.
"Cô chủ, cậu chủ đã dặn dò chúng tôi mời cô thay quần áo chuẩn bị sẵn trên giường, sau đó thì để cô ở tɾong phòng đợi cậu chủ quay lại ạ."
"Thay đồ?" Lý Đan Kỳ hơi hơi khó hiểu đang muốn hỏi cho rõ thì cô hầu gái đã nhanh chóng khom người lui ra ngoài rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡