Người Tình Bí Ấn
Chương 1154
⬅ Trước Tiếp ➡

"Cậu chủ, tôi chỉ muốn yên lặng học tập, tôi vẫn còn nhỏ không dám mơ mộng những thứ khác."
"..." Trầm mặc, Hiên Viên Diệu không nói cô cũng không nhìn ra được tɾong lòng anh nghĩ gì.
Ban nãy Lý Đan Kỳ chỉ nhất thời can đảm, cô nghĩ rằng Hiên Viên Diệu nói thích cô, nếu như thích cô thật thì đương nhiên sẽ để ý tới cảm xúc của cô. Vậy nên cô mới dám đánh bạo nói ra.
Nhưng bây giờ cô lại không xác định được, lỡ như chọc giận Hiên Viên Diệu thì cô phải làm sao?
Hiên Viên Diệu cũng không tức giận, đỗ xe bên vệ đường hơi hơi nhíu mày nhìn Lý Đan Kỳ "Em không thích tôi đi đón em?"
"Không phải. Tôi..."
"Không phải vậy là em thích?"
"Cũng không phải thế." Lý Đan Kỳ nghiến răng, cuối cùng vẫn nói ra "Tôi không thích quá rêu rao, cũng không thích khoe khoang. Cậu chủ, tôi chỉ muốn yên phận làm một người học sinh."
Cô thật sự không biết anh có mục đích gì, chẳng lẽ chỉ vì cô thôi sao, thật sự chỉ có thế ư?
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt nhìn tia kháng cự sâu tɾong mắt Lý Đan Kỳ.
Anh quanh năm lăn lộn tɾong khu vực màu xám ấy, đã thấy qua đủ loại người. Một người có đang nói dối hay không anh liếc mắt là nhận ra.
Nhưng mà với cô gái trước mắt anh này Lý Đan Kỳ, nhất thời chính anh cũng không phân biệt nổi thật giả.
Nếu như cô gái này chỉ đang làm ra vẻ như vậy thì cô nhất định là cao thủ ngụy trang.
Hiên Viên Diệu lại nhớ tới chính mình đã giết cha mẹ cô, mà cô từ lúc vào nhà này vẫn luôn biểu hiện ra ngoài vẻ ngoan ngoãn nghe lời. Trong lòng lại càng lạnh lẽo nhưng trên mặt lại vẫn ra vẻ rất bình thường.
"Nói thế thì là anh không tốt rồi." Hiên Viên Diệu nói rất nhỏ, mơ hồ còn có mấy phần khổ não "Xin lỗi."
Anh trịnh trọng xin lỗi như vậy nhất thời khiến Lý Đan Kỳ cũng không biết phải làm sao cho đặng.
"Cậu chủ. Anh không cần phải làm thế đâụ"
Cô thế nào cũng không tưởng tượng nổi sẽ có một ngày nhìn thấy Hiên Viên Diệu ăn nói khép nép xin lỗi người khác, nhất thời cũng không biết làm sao.
Đây là cô sai rồi.
"Em coi thường anh, anh biết." Mặt Hiên Viên Diệu lại càng buồn rầu "Người như anh cơ bản là sẽ không có ai yêu thích."
"Cậu chủ..."
Tại sao anh lại nói mấy lời như vậy? Mặt Lý Đan Kỳ hoảng hốt, cô rõ ràng không hề có ý này.
"Tôi không có ý như vậy đâụ Cậu chủ, tôi không trách cậụ"
"Nhưng em nói tôi rêu rao khắp nơi, còn bảo tôi không an phận."
"Tôi..." Cô nói thế bao giờ? Lý Đan Kỳ mở to hai mắt nhìn Hiên Viên Diệu, bộ dáng xoắn xuýt ảo não, cô không nhịn được mà giơ tay vỗ vỗ bả vai anh.
"Cậu chủ, tôi thật sự không có ý đó."
"Vậy thì em đồng ý để anh đưa em đi học?"
"Tôi..." Hai việc này có can hệ gì với nhau sao?
Lý Đan Kỳ lại xoắn xuýt tɾong lòng, lại nhìn Hiên Viên Diệu quay mặt đi "Xem ra là anh quá không an phận rồi."
Lời anh nói rất nhẹ, rất nhỏ, chỉ như tiếng lầm bầm làu bàu "Anh chỉ là thích em , muốn được ở bên em nhiều hơn một chút, nếu như em không thích thì cứ coi như anh chưa nói gì."
Thích sao?
Đây đã là lần thứ hai cậu chủ nói thích cô.
Ngày hôm qua cô còn tưởng là anh đang nói đùa, nhưng hôm nay nhìn thấy bộ dạng cạu chủ thế này, căn bản không giống đang giỡn chút nào.
Hơn nữa anh cũng đâu cần phải lấy chính bản thân ra đùa?


⬅ Trước Tiếp ➡