Chương 1148
Trong biệt thự này phàm là đồ vật có phụ nữ chạm qua sau đó Hiên Viên Diệu đều khinh không thèm dùng nữa.
Khoác áo tắm lên người rồi cô mới phát hiện mình đang mặc áo tắm của Hiên Viên Diệụ
Hơi bị to rồi, đai lưng cô phải quấn tận hai vòng nhìn mới tạm ổn.
Lấy khăn mặt lau đầu, mới khô được một nửa thì cô thấy thời gian đã quá mười phút rồi.
Cô vội vã đi ra ngoài. "Qúa sáu phút." Hiên Viên Diệu ngồi trên sa lông tɾong phòng, nhìn chằm chằm cô, con ngươi sâu thẳm không dò được đáy, cũng không có ai đoán được tâm tư của anh.
Lý Đan Kỳ bị sợ không nhẹ, cha mẹ cô đều đã mất, một mình cô đơn không nơi nương tựa trôi dạt tới đây, bọn họ lại muốn ức hiếp cô.
"Cậu chủ, tôi thật sự không dám nữa, cậu thả tôi ra đi mà.""
Hiên Viên Diệu nhìn chằm chằm vào mắt cô hồi lâu lại đột nhiên giơ tay về phía cô.
"Qua đây."
Trong lòng Lý Đan Kỳ sợ hãi nhưng lại không dám không tiến lên, nhích từng tí một về phía Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu nhìn cô đứng gần cũng không làm gì khác.
"Cô tên là gì?"
"Yuki" Lý Đan Kỳ khẽ khàng mở miệng "Tên tiếng Trung là Lý Đan Kỳ."
Hiên Viên Diệu đã biết trước rồi nhưng vẫn hỏi thêm lần nữa "Vì sao cô lại đến đây làm hầu gái."
"Là, là cậu chủ dẫn tôi về đây cậu không nhớ sao?"
Hiên Viên Diệu bắt đầu tập trung tinh thần, cần thận nhớ lại, có vẻ như thật sự không nhớ "Làm hầu gái ở đây ổn chứ?"
"Dạ tốt." Lý Đan Kỳ gật đầu, cô cũng không nói dối, Long Đường đối xử với người dưới rất tốt, chế độ đãi ngộ cũng không tệ.
Chỉ cần làm tốt chuyện của mình, nghỉ phép ít chút cũng không vấn đề gì.
Quần áo bốn mùa đều có đồng phục. Tết lễ, nghỉ lễ nghỉ tết the0 truyền thống của người Trung Quốc thì họ đều có tiền lì xì.
Lý Đan Kỳ rất ít đi ra ngoài, bình thường cúng ít khi tiêu đến tiền. Qua hai năm cũng để dành được một ít tiền.
Cô cũng nghỉ tới học lên cao tiếp, thế nhưng mà nếu làm vậy thì tiền học phí rồi tiền sinh hoạt khí đều tốn không ít, so với khoản tiền gửi ngân hàng của cô bây giờ vẫn còn kém xa, trước mắt chỉ đành ở lại tɾong nhà làm việc.
Hiên Viên Diệu híp mắt "Tốt? Làm hầu gái cũng tốt sao?"
"Ít nhất cũng không phải ăn gió nằm sương." Lý Đan Kỳ là một người tự biết đủ. Hiên Viên Diệu cứu cô, lại cho cô việc làm cô đã rất cảm kích rồi.
"Thật sao?" Hiên Viên Diệu ngả người ra sau cứ thế nằm xuống. Dáng vẻ của anh rất tùy ý tɾong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều đầy vẻ phong tình.
Một người đàn ông như anh lại có thể phát huy hai chữ yêu nghiệt tới cực hạn.
Trong mắt Lý Đan Kỳ hiện lên vẻ kinh diễm, mặc dù chẳng có tình cảm nam nữ với Hiên Viên Diệu, thế nhưng bề ngoài đẹp như thế quá đủ để người ta không nhịn được mà thưởng thức.
Mặc dù một tia kính diễm kia xuấthiện nhanh biến mất cũng rất nhanh nhưng đương nhiên chẳng thể qua mắt Hiên Viên Diệụ
Khóe môi nhếch lên, tɾong mắt anh xuấthiện vài tia sáng gian trá.
Anh có một vẻ bề ngoài rất điển trai, anh cũng tự biết. Mẹ anh, tuy rằng anh cũng chẳng còn bao nhiêu ấn tượng về bà nhưng lại nhớ rất rõ năm đó bà cũng là một ngôi sao ở Mĩ.
Thân là một con lai tiêu biểu, dù mang dòng máu châu Á, nhưng ngũ quan so với người phương Đông mình thường đậm nét mà đẹp hơn nhiềụ