Chương 1144
Không chỉ do việc xúc phạm đến Hiên Viên Diệu, càng quan trọng hơn chính là.
Đây là lần đầu tiên cô chân chính tiếp xúc với anh ở khoảng cách gần như thế, còn thấy được thân thể trần như nhộng của anh.
Trên người anh vẫn còn đang nhỏ nước, cô thật phải cảm thấy may mắn xô nước ban nãy là lấy để chuẩn bị giặt khăn, coi như là sạch sẽ. Nói cách khác thì...
Nói chung là, cô cũng bị dọa sợ rồi. Nhất thời đứng đơ ở đó, không dám nhúc nhích.
Hồi lâu mới phản ứng kịp, hít sâu một hơi chân lùi ra sau mấy bước, cúi đầu không dám thở ma͙nh "Cậu, cậu chủ..."
Hiên Viên Diệu híp híp mắt, nhìn cô gái trông như con thỏ nhỏ trước mặt.
Trong nhà quá nhiều phụ nữ, anh cũng chẳng nhớ nổi ai với ai, chỉ có người trước mắt này là có chút ấn tượng.
Dường như mỗi lúc rảnh rỗi là lại lượn lờ tới trước mặt anh Anh cũng không biết Lý Đan Kỳ phụ trách tầng mình ở."
Mấy chuyện thế này trước giờ đều do quản gia thu xếp.
Bởi vì không biết nên anh lại nhìn Lý Đan Kỳ thêm lần nữa, bộ dáng rụt rẻ không cả dám thở ma͙nh kia,...Tròng mắt anh hơi khép lại, cũng không biết anh đang suy nghĩ chuyện gì.
Cánh tay đột nhiên duỗi ra, kéo Lý Đan Kỳ vào tɾong ngực.
"Thế nào? cô cũng muốn quyến rũ tôi?" Từ năm anh mười lăm tuổi biết đến hơi đàn bà tới nay, có không biết bao nhiêu người đàn bà tranh nhau muốn trèo lên giường của anh.
Trong ngôi nhà này, đương nhiên cũng không ít.
Chẳng qua Hiên Viên Diệu chưa bao giờ nghĩ sẽ động tới mấy người này. Thỉnh thoảng trêu đùa một chút nhưng cũng sẽ không thật sự làm ra cái gì với bọn họ.
Đơn giản, anh thấy phiền.
Cô hầu gái trước mặt này hẳn là còn chưa biết nguyên tắc của mình?
"Cậụ.cậu chủ." Lý Đan Kỳ bị anh kéo vào lòng lúc này sợ hãi kêu lên "Tôi, tôi không có, anh thả tôi ra."
Hai năm nay cô nhìn thấy còn ít sao?
Trên giường cậu chủ người phụ nào mà không nhan sắc hơn người, ngực nở mông cong, cô không có gương mặt xinh đẹp cũng không có dáng người nóng bỏng. Hôm nay cậu chủ đối xử với cô như thế này nhất định là vì ban nãy bị cô đụng phải mà tức giận.
"Cậu chủ, tôi không cố ý, anh thả tôi ra đi mà."
Từ khi cha mẹ mất đi cô chỉ còn lại một mình lẻ loi hiu quạnh, không chốn nương thân lại sợ bị người ta khó dễ. Cô đành phải lưu lạc tới nơi này làm hầu gái.
Mặc dù là hầu gái nhưng cô cũng không nghĩ sẽ coi rẻ bản thân.
Nếu như cô thật sự đi the0 Hiên Viên Diệu, chắc chắn không quá hai ngày cũng sẽ bị anh đá đi, mấy năm nay đàn bà bị anh ta đá còn ít sao?
"Không cố ý?" Hiên Viên Diệu híp mắt, bên tɾong đầy ý tứ ngờ vực "Là không cố ý dội nước lên người tôi hay la không cố ý quyến rũ tôi?"
"Tôi, tôi không có ." Lý Đan Kỳ cấp bách ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Diệu "Cậu chủ, tôi không hề có ý quyến rũ cậụ"
Cả người cô bị anh ôm chặt, trang phục hầu gái trên người dán chặt vào nơi đẫy đà."
Nhìn từ góc độ của anh có thể nhìn thấy rõ ràng nơi đẫy đà của cô.
Không nhìn ra cô hầu gái này dáng vóc nhỏ bé mà bầu ngực lại không nhỏ chút nào.
Yết hầu căng thẳng, Hiên Viên Diệu cảm thấy một con sóng tình du͙c bất thường đang dâng lên tɾong lòng.
Ánh mắt lại hướng xuống dưới lần nữa, ông g͙ià rất thích thống nhất. Người làm tɾong nhà đều mặc quần áo giống nhaụ