Chương 1136
Anh bận, cô còn bận hơn, bước vào năm thứ hai, cô có rất nhiều bài tập về nhà mỗi ngày.
Tồi tệ hơn, cô ấy còn tham gia câu lạc bộ.
Thời gian cả ngày vẫn không đủ cho cô dùng, về nhà vẫn phải luyện tập thêm.
Thời gian dành cho anh ngày càng ít đi, anh không anh có yêu cô không nữa.
Càng ngày, Hiên Viên Long càng trở nên khó ở.
Loại cảm giác khó chịu này cứ dai dẳng, rồi một ngày, khi anh muốn đón Quan Mộng Mộng đi học về, đúng lúc lại nhìn thấy cô đứng cùng một chàng trai ngoại quốc với đôi mắt xanh và mái tóc màu vàng, cuối cùng anh không chịu được nữa bùng nổ rồi.
Khuôn mặt đen thui, anh gần như túm lấy Quan Mộng Mộng bắt mang về Long Đường.
Sắc mặt âm u khiến tất cả anh em trên dưới nhìn thấy anh đều phải tránh xa.
"Viên Long? Anh làm sao vậy?" Quan Mộng Mộng cảm nhận được Hiên Viên Long hôm nay rất không bình thường, "Anh thả em ra, em phải đi luyện đàn."
“Không được đi.” Hiên Viên Long gầm lên rồi trực tiếp đẩy cô về phòng.
Đóng sầm cửa lại, ôm lấy người cô ném lên giường.
"Hiên Viên Long..." Anh phát điên cái gì vậy?
"Người đàn ông đó là ai?"
Hiên Viên Long cố chấp muốn một câu trả lời, "Mau nói đi, người đàn ông đó là ai?"
"Người đàn ông nào?"
“Người nước ngoài đó. Là ai?” Còn giả vờ? Hiên Viên Long kéo áo của anh ra, nhưng tɾong đầu lại lóe lên loạt cảnh chàng trai ngoại quốc kia cởi đồ.
" Người nước ngoài? Ý anh là Paul Tiền bối."Nhắc đến tên sao phải trìu mến thế, sắc mặt Hiên Viên Long càng lúc càng đen hơn, “Em để cho thằng đấy kéo tay?
“Lúc nào?” Quan Mộng Mộng không nhớ nổi, “Anh ấy làm sao kéo tay em được?"
“Em còn dám nói không có.” Hiên Viên Long nói xong, nắm chặt tay cô, “Em để nó nắm tay em như thế này, em còn nói không có?"
"Đó là tiền bối đang cảm ơn em."
Sắp tới lễ kỷ niệm của trường rồi, bọn họ có tổ chức một buổi tiệc chúc mừng, tiền bối cảm ơn cô đã đóng góp ý kiến.
"Cảm ơn? Em đã làm gì cho anh ta?" Hiên Viên Long không phát hiện ra, giọng điệu của anh cực kỳ giống như một người chồng đang nổi cơn ghen.
"Em..." Quan Mộng Mộng muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ghen tuông của Hiên Viên Long, cô đột nhiên bật cười, "Viên Long, anh không phải là đang ghen đấy chứ?"
“Ghen, ghen gì chứ?” Hiên Viên Long không chịu thừa nhận.
Quan Mộng Mộng bật cười, cười đến cả người run rẩy, "Viên Long anh ghen kìa. Haha. Viên Long, anh thật sự ghen sao."
Khuôn mặt của Hiên Viên Long chuyển từ đen sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển lại thành đen, cuối cùng cắn chặt môi Quan Mộng Mộng một cách oán hận.
"Đúng. Anh ghen đấy, vậy thì sao?" Hiên Viên Long vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo của cô.
"Em là của anh."
“Từ đầu đến chân đều là của anh.” Anh vừa nói vừa hôn lên gương mặt cô, “Mọi thứ về em đều là của anh. Không cho phép người đàn ông khác chạm vào”.
“Em là của anh, vậy anh có phải là của em không?” Quan Mộng Mộng gạt nụ cười sang một bên, nghiêm túc nhìn Hiên Viên Long.
Đã hơn một năm rồi, anh vẫn chưa thốt ra câu nói đó, cô vẫn biết, nhưng luôn muốn được nghe anh nói, "Hiên Viên Long, anh có yêu em không?"
"..." Hỏi có yêu hay không, cô nhóc này càng ngày càng lớn mật.
Không biết ai đã cho cô ấy lá gan như vậy, Hiên Viên Long tức giận, dồn hết sức vào quần áo của cô ấy.