Chương 1123
Nhu cầu lại nhiều hơn người bình thường. Căn bản là cô không ứng phó nổi.
Đến cuối cùng, ý thức đã gần như mê man.
Hai người quấn quýt triền miên cả một buổi tối, Hiên Viên Long Nhất đã ăn no uống đủ rồi mới tha cho Quan Mộng Mộng, ôm cô cùng nhau ngủ.
Một đêm ngủ ngon giấc.
Ngày thứ hai tỉnh lại, Đường Diệc Sâm đã rời đi từ lâu rồi.
Bụng Cố Tĩnh Đình càng ngày càng lớn, thì anh ấy lại càng không thể ở Mỹ mãi được. Hiên Viên Long Nhất khi biết tin này cũng không có phản ứng gì.
Dù sao thì tên đó cũng chẳng đặt Long Đường tɾong lòng, nếu không thì sao lại tuỳ hứng như vậy chứ?
Thế nhưng, Hiên Viên Long Nhất hôm qua đã ăn no uống đủ, tinh thần vô cùng tươi tỉnh. Sáng sớm đã kéo Quan Mộng Mộng dậy.
“Tôi rất mệt.” Hôm qua Quan Mộng Mộng một đêm, e0 như muốn gãy ra, làm gì có tinh thần mà dậy nổi?
“Dậy thôi, có chuyện làm.”
Hiên Viên Long Nhất cũng không hề quên, Đường Diệc Sâm nói là giữ Quan Mộng Mộng ở lại Long Đường.
Nếu đã giữ lại, thì đương nhiên phải giúp sức thôi.
Quan Mộng Mộng vừa nghe có chuyện làm thì lập tức nghĩ rằng Hiên Viên Long Nhất lại muốn làm gì mình.
Sợ tới mức xua tay liên tục “Long Nhất, tôi không được nữa đâu, đừng làm nữa.”
Vẻ mặt sợ hãi như vậy lại khiến Hiên Viên Long Nhất bật cười.
Kéo chăn ra thì nhìn thấy nơi đó hơi sưng đỏ. Ánh mắt có hơi xấu hổ “Hình như có hơi quá đáng thật.”
Hết cách rồi, từ khi cô mất tích đến khi tìm được cô, sau đó lại bị nhốt hai ngày.
Mấy ngày cũng không làm cô, có hơi không kiềm chế được.
“Lần sau sẽ không như vậy nữa, ngoan. Hôm nay dậy trước đã.”
Chữ ngoan đó, như đang nhẹ nhàng dỗ dành con gái vậy. Bản thân Hiên Viên Long Nhất cũng không để ý, vẻ mặt anh dịu dàng đến nhường nào.
Nhưng Quan Mộng Mộng lại để ý đến. Trong lòng đột nhiên có chút cảm động, có chút xúc động.
Có lẽ anh cũng có chút quan tâm đến bản thân cô đúng không?
“Long Nhất, vừa nãy anh nói có chuyện? Là chuyện gì?”
“Cô dậy trước đã.” Hiên Viên Long Nhất suy nghĩ, vẫn quyết định tìm đến ít thuốc cho cô đã.
Gọi đïện bảo thuộc hạ đưa thuốc đến, rồi lại bôi thuốc cho Quan Mộng Mộng.
Động tác này lại khiến Quan Mộng Mộng xấu hổ.
“Anh, sao anh lại bảo thuộc hạ lấy thuốc đến?”
Cứ như vậy thì chẳng phải toàn bộ người của Long Đường đều biết hôm qua anh đã làm ra chuyện tốt gì với cô sao?
Trời ạ, cô không muốn sống nữa rồi.
“Cái này thì có sao?” Hiên Viên Long Nhất không bận tâm chút nào “Bọn họ đến nói bậy cũng không dám nói một câụ”
Không muốn chết mà lại còn dám bàn tán chuyện của anh.
“Anh… Anh…” Quan Mộng Mộng vùi mặt vào gối, cảm giác mất hết cả mặt “Tôi… Tôi không muốn ra ngoài nữa.”
Cô có lớn gan thế nào thì cũng chỉ là một cô gái. Cô cũng chẳng dám tưởng tượng đi ra ngoài gặp ánh mắt của những người đó thế nào nữa.
“Đừng ồn ào nữa.” Sao có thể không ra ngoài được chứ? Hiên Viên Long Nhất bôi thuốc cho cô xong, sau đó cũng không quên nhân cơ hội mà lợi dụng͟͟ đụng chạm một chút “Bọn họ cũng sẽ chỉ hâm mộ chúng ta ân ái mà thôi.”
Cả người Quan Mộng Mộng khẽ run, quay mặt sang nhìn Hiên Viên Long Nhất.
“Ân ái?” Anh nói từ này có nghĩa là tɾong lòng anh cuối cùng cũng đã có cô rồi sao?
Anh cũng yêu cô?
Câu chuyện nhỏ