Người Tình Bí Ấn
Chương 1101
⬅ Trước Tiếp ➡

Trái tim vẫn đang co rút mãnh liệt, tình trạng còn nghiêm trọng hơn lúc cô mới bị tɾúng độc.
Nhưng cô lại không nhận được bất cứ sự xoa dịu và cứu vớt nào.
Cơ thể không còn chút sức lực ngã xuống giường. Cô đã từng chịu đựng được huấn luyện nghiêm khắc nhất của tổ chức, đã từng chịu đựng được những hình phạt hà khắc nhất, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình mệt mỏi như vậy.
Tim đau tưởng chừng như sắp ngừng đập.
Cô không có năng lực phản kích, hoặc có lẽ chỉ có cái chết mới là cách giải thoát tốt nhất.
Bên ngoài căn phòng vang lên tiếng bước chân, rất nhanh, cửa phòng được mở ra. Hiên Viên Long bước vào.
Anh cầm một cái lọ tɾong tay, nhìn Mê Điệt Hương nằm cuộn tròn trên giường, không chút nghĩ ngợi lập tức đỡ cô dậy rồi đổ thuốc vào miệng cô.
Lúc này Mê Điệt Hương đã đau đến mơ mơ màng màng, dựa vào bản năng nuốt những chất lỏng đó xuống.
Bây giờ mới nhận ra Hiên Viên Long đã trở về.
Trong mắt lóe lên tia kinh ngạc và mừng rỡ, nhưng nhiều hơn hết chính là vẻ khó tin.
"Hiên Viên Long, Long..." Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh mà không phải lúc hai người đang lên giường, càng không phải lúc hai người đang hoan ái.
Giọng nói của cô chứa đựng rất nhiều cảm xúc mà ngay cả cô cũng không nhận ra.
Không dám tin, ngạc nhiên, bất ngờ, cảm kích và tràn đầy tình cảm...
"Đây là thuốc giải." Hiên Viên Long nhìn khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn của cô, giọng điệu có hơi không được tự nhiên "Thuốc giải thật sự."
Mấy ngày nay anh quá bận rộn, bận đến mức quên luôn chuyện này.
Hiện giờ chứng kiến dáng vẻ khổ sở của cô, anh mới nhận ra vậy mà mình lại không thích nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối và thống khổ của cô đến vậy.
Điều này khiến lòng anh rất khó chịụ
Về phần vì sao lại khó chịu thì anh cũng không biết. Tóm lại là anh không thích.
"Long." Quan Mộng Mộng thực sự rất kinh ngạc. Tại sao anh lại đưa thuốc giải cho cô?
Cô biết tính cách của anh. Trước giờ anh không phải là một người hiền hậu nhân từ.
Với tư cách là một sát thủ, hiền hậu nhân từ là thứ không thể chấp nhận nhất.
Nhưng anh lại cho cô thuốc giải thực sự "Anh, anh không sợ tôi trốn đi sao?"
"Cô sẽ trốn sao?" Hiên Viên Long hỏi ngược lại. Anh không biết vì sao nhưng bản thân mắc nghiện cơ thể của Quan Mộng Mộng, anh không muốn cô cứ như vậy mà chết đi.
Anh nghĩ có lẽ nguyên nhân là vì anh vẫn chưa chơi ċһán.
Chờ anh chơi ċһán rồi, anh sẽ nghĩ xem nên giải quyết như thế nào.
"Tôi..." Giọng nói của Quan Mộng Mộng mắc nghẹn ở cổ họng, không nói nên lời.
Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó vô thức lắc đầu "Không. Tôi sẽ không trốn."
Cô hiểu được chút gì đó rồi.
Cô nhớ lại, trước kia có một lần, một lần duy nhất.
Cô nhận được nhiệm vụ lấy mạng của một người đàn ông the0 lời ủy thác của người nọ.
Lúc ấy, cô chỉ muốn giết người đàn ông kia, nhưng vợ của anh ta lại quấn lấy cô, sau khi phát hiện cô muốn giết người thì đứng chắn trước mặt chồng.
"Cô muốn giết anh ấy thì giết tôi trước đi."
Cô không phải người lương thiện, đối với cô mà nói thêm một mạng người cũng chẳng đáng là gì.
Nhưng người đàn ông kia lại sốt sắng. Vội vàng bước đến chắn trước mặt người phụ nữ "Em nói vớ vẩn gì thế? Em mau đi đi. Mau rời khỏi đây."


⬅ Trước Tiếp ➡