Người Tình Bí Ấn
Chương 1097
⬅ Trước Tiếp ➡

Mà cơ thể nhạy cảm của cô sao có thể chịu được sự trêu đùa như vậy chứ?
Rất nhanh cô đã chịu thua trận "Không muốn."
"Gọi tên tôi đi, Mộng Mộng. Gọi tên tôi." Dịu dàng tưởng như đang dỗ dành vậy.
Hiên Viên Long chưa từng kiên nhẫn như lúc này, nhưng anh thật sự rất muốn biết tên của mình được phát ta từ miệng của cô sẽ như thế nào.
Quan Mộng Mộng như sắp khóc, không muốn, cô không muốn gọi.
Mấy hôm nay cô chưa từng gọi tên anh.
Cô cũng cảm thấy điều đó không cần thiết, tại sao anh cứ phải ép buộc cô như vậy?
Nhưng bàn tay và đôi môi của anh giống như một loại ma lực có đïện vậy.
Cơ thể của cô như bị thiêu đốt, nóng bỏng và cực kỳ khó chịụ
Cô không ngừng vặn vẹo cơ thể, muốn thoát khỏi sự khống chế của anh, nhưng anh lại bá đạo không cho cô cơ hội chạy trốn.
"Gọi tên tôi, tôi sẽ tha cho cô."
"Thả tôi ra." Quan Mộng Mộng kêu lên. Hiên Viên Long cũng đang kiềm chế mình, mồ hôi trên trán rịn ra thành giọt, nhưng lại vẫn cố chấp đòi một đáp án.
Anh có thể sử dụng͟͟ những cách khác để cô gọi tên mình, nhưng hôm nay, anh lại cứ muốn dùng cách này.
"Gọi tên tôi." Trằn trọc cắn mút̼ lên cánh môi cô. Giọng nói của anh ngày càng trở nên khàn đặc hơn.
"Gọi Long."
"Long. Cho tôi. Long... tha cho tôi." Cuối cùng cô cũng không thể kìm được mà gọi tên anh.
Anh mỉm cười thỏa mãn. Thẳng lưng tiến vào, thỏa mãn ham muốn cô và đồng thời cũng thỏa mãn chính mình.
Mỗi một nụ hôn, mỗi một cái ôm. Cả hai bên đều cố gắng nghênh đón đối phương.
Cơ thể trẻ trung, tràn đầy sức ma͙nh.
Giống như hai con thú nhỏ không biết thỏa mãn, không ngừng gặm cắn, dây dưa với đối phương.
Anh tham lam lưu luyến cơ thể cô, không ngừng đòi hỏi cô nhiều hơn, không ngừng bắt ép cô gọi tên mình.
Mỗi một tiếng, mỗi một câu đều giống như đang kêu gọi tiếng lòng của anh.
Mà tên của cô cũng được phát ra từ miệng anh không ngớt.
"Mộng Mộng, Mộng Mộng."
Mỗi lần anh gọi tên cô, anh sẽ để cơ thể mình tiến vào sâu hơn, ra sức ham muốn cô nhiều hơn.
Thắt lưng của cô như sắp bị anh siết gãy, cơ thể cũng bị g͙iày vò đến gần mệt lả đi.
Nhưng đêm vẫn đang tiếp tục, triền miên vẫn còn chưa dứt.
Lúc này tɾong phòng chỉ còn tiếng rên ɾỉ thỏa mãn kèm the0 tiếng thở gấp không ngừng hòa quyện.
Nhiệt độ tăng lên, ngọn lửa nhiệt tình tiếp tục bùng cháy.
Một đêm tuyệt đẹp.
Những ngày tiếp the0, Quan Mộng Mộng cảm thấy có điều gì đó như đang thoát khỏi sự khống chế. Cô phát hiện, thỉnh thoảng cô sẽ lơ đãng để ý Hiên Viên Long xem anh đang làm cái gì.
Cô sẽ quan sát biểu cảm của anh, sẽ nhìn anh.
Cô phát hiện khi Hiên Viên Long vui vẻ, mặc dù anh không cười nhưng khóe mắt sẽ hơi cong lên.
Khi anh không vui, đôi mắt của anh sẽ tối sầm lại. Kể cả không thể hiện ra mặt nhưng tɾong mắt sẽ lộ ra sát khí vô cùng rõ ràng.
Sau khi vào Long Đường sẽ có người phụ trách ba bữa cơm của anh, thế nhưng thỉnh thoảng anh lại thích đi đến chỗ Hiên Viên Phượng Tây.
Em gái sinh đôi của anh ở đó.
Về sau Quan Mộng Mộng cũng được gặp Hiên Viên Phượng Tây mấy lần.
Hiên Viên Diệu đối xử với Hiên Viên Phượng Tây cực kỳ tốt, ông ta xây cho Hiên Viên Phương Tây một biệt viện riêng ở Long Đường.


⬅ Trước Tiếp ➡