Chương 1095
Trong quá trình học tập và huấn luyện không ngừng nghỉ đó, cả thể lực và kỹ năng của năm đứa bé đều được cải thiện.
Sau đó thì bắt đầu nhận nhiệm vụ.
Lần đầu tiên Mê Điệt Hương tham gia thực hiện nhiệm vụ đã thất bại.
Cho dù trải qua hàng nghìn lần huấn luyện thì đến lúc thực sự giết người, tay vẫn sẽ run rẩy.
Sao đống mô hình người giả trên sân huấn luyện có thể giống với người thật bằng da bằng thịt đứng ngay trước mắt mình chứ?
Khoảnh khắc viên đạn bay vụt ra, lồng ngực của người đó bị tɾúng đạn nhưng không chí mạng.
Mục tiêu không chết, mà cô lại bị phạt nhốt tɾong phòng tối nửa tháng.
Sau khi từ phòng tối đi ra, thầy bắt đầu giết người ngay trước mặt cô.
Cô cũng không biết ở đâu ra mà có nhiều người như vậy, nhưng thầy xuống tay rất nhanh chóng, rất tàn nhẫn và chuẩn xác.
Một phát chết tươi, rạch bụng... cô nhìn một lần, nôn một lần.
Nhưng nôn xong lại bị thầy túm lại bắt nhìn.
Cô nhìn những người đó chết ngay trước mặt mình, nhìn họ bị chặt đứt tay đứt chân, máu chảy thành sông ngay trước mắt.
Đến cuối cùng cũng nhìn đến tê dại.
Mạng người tɾong mắt cô biến thành một tờ giấy, nhẹ nhàng xé một cái sẽ không còn nữa.
Năm đó, cô chỉ mới mười ba tuổi.
Một thời gian sau, cô bị phái đi thực hiện nhiệm vụ một mình. Mục tiêu là một người phụ nữ, chồng của cô ta có tình mới nhưng lại không muốn phân chia tài sản nếu hai người ly hôn.
Vì thế nên đã tìm sát thủ để giết cô ta.
Lúc người phụ nữ kia chết, trên mặt cô ta tràn đầy vẻ không cam lòng và phẫn hận, nhưng cô lại có thể tê dại lấy đi mạng sống của người ta.
Cô nghĩ con người đúng là một thứ sinh vật kỳ lạ.
Người vợ đầu gối tay ấp nhiều năm với ông ta như vậy có thể mặc cô nói giết là giết.
Ba mẹ nuôi mình khôn lớn trưởng thành cũng có thể vì tiền mà xích mích.
Và cả các kiểu anh em bất hòa, chị em trở mặt thành thù, bạn tốt đâύ đá nhaụ
Cô chứng kiến càng nhiều thì lại càng trở nên tê dại. Tình thân lại là thứ gì?
Những người đó có thể vì tiền, vì lợi ích mà sát hại người thân, anh em, bạn bè của mình.
Trái tim cô càng ngày càng cứng rắn, máu cũng càng ngày càng lạnh.
Suy nghĩ cuối cùng còn sót lại cũng chỉ là sự quyến luyến với mẹ tɾong ký ức tuổi thơ.
Cô nghĩ, nếu mẹ mình còn sống thì chắc chắn cô sẽ bảo vệ và chăm sóc cho bà thật tốt.
Nhưng đáng tiếc là mẹ của cô đã chết. Bà đã tự sát vào cái ngày biết tin con gái bị giết.
Bỏ lại một mình ba cô đối mặt với cảnh nhà tan cửa nát, mất vợ mất con, ông không chịu được liền ngã bệnh, kéo dài chưa đến một năm cũng rời đi.
Khi cô điều tra được tất cả mọi thứ năm đó, cô không biết mình đã trở về nơi ở của mình như thế nào, cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi làm sao.
Sự lưu luyến, hơi ấm duy nhất tɾong cuộc đời cứ mây khói the0 cái chết của ba mẹ.
Cũng từ ngày đó trở đi, trái tim cô càng ngày càng lạnh lẽo, càng ngày càng tê dại.
Cô xuống tay giống hệt như cái cách mà thầy đã dạy. Nhanh, ác và chuẩn.
Càng ngày tiếng tăm của cô cùng với cái tên Mê Điệt Hương mà cô để lại the0 thói quen càng vang dội.
Cô nghĩ cả đời này mình sẽ mãi như vậy, vô tâm và vô tình.
Không có bạn bè, cũng không cần bạn bè.