Chương 1093
Y học, võ công, thương mại, kinh tế, bắn súng, ngụy trang, thậm chí cả nấu ăn cũng phải biết.
Tất cả những gì một sát thủ cần dùng đến đều phải học hết.
Anh giống như một miếng bọt biển, liên tục hấp thụ tất cả các loại kiến thức.
Cho đến khi anh có thể tự mình đảm đương, ra ngoài thực hiện nhiệm vụ một mình.
Từ đó cũng coi như là đã thành nghề.
Lần đầu tiên anh chấp hành nhiệm vụ một mình, người bị giết chính là ông trùm ở nước M.
Ông ta có ba người con trai, một người tɾong số họ muốn ông trùm này chết, sau đó dễ dàng kế thừa toàn bộ tài sản của gia đình.
Ông trùm đó sắp xếp rất nhiều vệ sĩ túc trực xung quanh.
Nhưng anh lại có thể lấy đi mạng sống của ông ta một cách dễ dàng.
Một vụ giết người đã tạo nên tiếng tăm vang dội. Lúc rời khỏi đó, anh còn nhàm ċһán vẽ một con rồng trên mặt đất.
Danh hiệu Long Thiếu cũng truyền ra ngoài từ đó.
Ngày h0àn thành nhiệm vụ. Hiên Viên Diệu nở nụ cười tán thưởng anh.
"Không tồi, khá lắm. Đây mới là người kế thừa mà Hiên Viên Diệu tôi mong muốn. Đúng là rồng phượng tɾong đám người, cực kỳ xuấtsắc. Hiên Viên Long, nhớ kỹ tên tuổi và cả sứ mệnh của cậụ"
Lúc đó, anh chỉ mới mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi nhưng đã biết rõ tương lai của mình phải trở thành người thừa kế của Hiên Viên Diệu, trở thành chủ nhân của Long Đường.
Để đáp ứng được tất cả yêu cầu của Hiên Viên Diệu, anh đã không ngừng nỗ lực, không ngừng tiến bộ.
Thế nhưng tất cả những chuyện này lại thay đổi kể từ khi Đường Diệc Sâm xuấthiện.
Anh có thể nhìn thấy sự tán thưởng của Hiên Viên Diệu đối với Đường Diệc Sâm từ tɾong ánh mắt của ông ta.
Anh thật sự không thể hiểu nổi Đường Diệc Sâm có gì tốt.
Chỉ bằng một người phụ nữ là đã có thể khống chế anh ta rồi. Nhưng Hiên Viên Diệu lại không thấy như vậy. Rõ ràng chính ông ta đã nói người lăn lộn tɾong giới xã hội đen đều phải vô tình.
Cho nên anh đã học cách che giấu cảm xúc của mình từ năm mười lăm tuổi.
Có thể ngoài mặt đang tươi cười nhưng tɾong lòng lại cực kỳ lạnh lẽo.
Anh tự tin mình là người thừa kế xuấtsắc nhất, nhưng lại thua bởi một người chưa từng sinh sống với Hiên Viên Diệu dù chỉ một ngày là Đường Diệc Sâm...
Trái tim anh hơi thắt lại, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Ở phía bên kia, Mê Điệt Hương vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh, muốn nhận được một câu trả lời.
Trong lòng bỗng dâng lên một cơn phiền muộn, đột nhiên anh xoay người đè cô dưới thân, môi đang định dán xuống thì Mê Điệt Hương đẩy anh ra the0 bản năng.
"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Trước khi anh tức giận, Mê Điệt Hương... và cũng chính là Quan Mộng Mộng bồi thêm một câụ
Hiên Viên Long nhe0 mắt lại, tɾong đó hiện lên tia sáng âm u mờ mịt "Là tôi hỏi cô trước."
"..." Im lặng. Mê Điệt Hương không có thói quen tâm sự với người khác. Nhiều năm trôi qua, cô vẫn chỉ có một mình.
"Chắc hẳn anh biết tôi là người của Xám."
Hiên Viên Long im lặng, anh đã tra ra Mê Điệt Hương là người của Xám từ lâu rồi, nhưng tên của cô thì lại không điều tra được gì.
Xám là một tổ chức sát thủ chuyên nghiệp tɾong giới. Tổ chức này hơi khác với Ám Đường của Long Đường.
Nếu người ủy thác muốn lấy mạng của một người thì phải dùng một thứ của mình để trao đổi.