Chương 1084
Là một sát thủ, điều quan trọng chính là phải vô tình, tàn nhẫn. Vì thế, làm sao anh ta có thể để bản thân rơi vào tình trạng điên rồ như vậy được.
Nhưng thật sự anh ta cảm thấy rất khó chịụ Cực kì khó chịụ
Vì vậy, Mê Điệt Hương đã trở thành vật hi sinh đáng thương.
Mê Điệt Hương đã trở thành đối tượng phát tiết của Hiên Viên Long.
Mỗi ngày anh ta đã quen với việc phát tiết vào tɾong cơ thể Mê Điệt Hương xong rồi mới đi ngủ.
Anh ta đã quen với bên cạnh có thêm một cơ thể mềm mại, xinh xắn lại vô cùng vừa khớp với mình của Mê Điệt Hương.
Anh ta cũng đã quen với việc hằng ngày cùng cô ta làm xong mới ngủ, cũng quen với việc cô ta hết lần này đến lần khác đều phản kháng nhưng đều vô dụng͟͟.
Thậm chí, anh ta còn quen với việc hàm răng sắc nhọn của cô ta thỉnh thoảng lưu lại một vài dấu răng trên người mình.
Có điều, anh ta vẫn không cảm thấy ngán những điều đó.
Chỉ là, cho dù anh ta có miễn cưỡng thế nào thi ngày đó cuối cùng cũng tới. Đường Diệc Sâm đã tiếp quản Long Đường.
Hiên Viên Long Nhất thấy Đường Diệc Sâm sau khi trải qua cuộc vật lộn kịch liệt vẫn lấy được vật biểu tượng của Long Đường, chính là ngọc bội đầu rồng, từ tay Hiên Viên Diệu thì biểu cảm anh ta vô cùng phức tạp. Hai tay anh ta nắm chặt thành quyền, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Đường Diệc Sâm.
Những chuyện này, tất nhiên Mê Điệt Hương đều không biết.
Trước đây, Hiên Viên Long Nhất nhận lệnh đi bảo vệ Cố Tĩnh Đình, cô ta chỉ nghĩ rằng chính Hiên Viên Diệu muốn Cố Tĩnh Đình đến bàn bạc điều kiện.
Nhưng hôm nay cô ta mới biết, hoá ra Đường Diệc Sâm là đứa con trai khác của Hiên Viên Diệụ
Hơn nữa, ông ta còn truyền lại vị trí cho Đường Diệc Sâm, vậy Hiên Viên Long Nhất thì…
Cô ta vô thức nhìn về phía Hiên Viên Long Nhất thì thấy sắc mặt anh ta đã thay đổi.
Anh ta vẫn đứng ở đó. Thân hình cao gầy nhưng trông có vẻ hơi mảnh khảnh. Thời khắc này, Mê Điệt Hương nhìn Hiên Viên Long Nhất chỉ cảm thấy anh ta cô độc đến thế.
Trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ mà bản thân cô ta cũng không biết đó là gì. Và cô ta cũng không biết tại sao mình lại có tâm trạng như thế.
Chỉ là, vào khoảnh khắc đó, cô ta đột nhiên cảm thấy Hiên Viên Long Nhất cũng giống mình, đều là những kẻ đáng thương.
Khuôn mặt của Hiên Viên Phượng Tây trông khá giống với Hiên Viên Long Nhất, chỉ là mặt cô ấy trông nữ tính hơn mà thôi.
Sắc mặt cô ấy bây giờ trông cũng rất phức tạp nhưng cô ấy vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh Hiên Viên Long Nhất, đưa tay ra rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh ta.
Cảm nhận được sự hơi ấm từ bàn tay mềm mại của em gái truyền tới, cơ thể Hiên Viên Long Nhất lại càng kéo căng hơn.
Đường Diệc Sâm không phải anh ta. Sau này Đường Diệc Sâm tiếp quản Long Đường rồi sẽ đối phó với hai anh em họ thế nào đây?
Anh ta không biết. Có thể sẽ có kết cục tốt đẹp, cũng có thể sẽ là một kết cục xấụ
Tóm lại buổi tối hôm nay, mọi người đều xác định không ngủ rồi.
Sau khi kết thúc bữa tiệc, Hiên Viên Long Nhất không cùng Mê Điệt Hương trở về phòng mà cùng Hiên Viên Phượng Tây đi uống rượụ
“Anh nói xem, bao nhiêu năm nay, ông ấy coi chúng ta là cái gì chứ?”