Chương 1082
Đêm hôm đó, Hiên Viên Long Nhất lại đè Mê Điệt Hương dưới thân mình. Anh ta muốn một lần, rồi lại lần nữa, làm Mê Điệt Hương đến mức khiến cô ta phải cầu xin “Đủ rồi, đừng làm nữa.”
Tên Hiên Viên Long Nhất này hôm nay có chuyện gì vậy? Anh ta giống như uống phải thuốc kích thích vậy, cứ đòi mãi không thôi.
“Tôi thấy cô nhàn nhã quá rồi.” Hiên Viên Long Nhất cười lạnh nhưng động tác dưới thân vẫn không dừng lại “Tôi phải trừng phạt cô một chút để cô không thể chạy lung tung được nữa.”
Nói xong Hiên Viên Long Nhất liền đâm ma͙nh một cái tới tận nơi sâu nhất tɾong cơ thể cô ta.
Mê Điệt Hương trải qua mấy ngày nay, mặc dù không còn là người ngây ngô, chưa nếm sự đời nữa rồi, nhưng về phương diện này, cô ta vẫn còn rất non nớt và thiếu kinh nghiệm.
Sao có thể để anh ta hành hạ như vậy chứ?
Mê Điệt Hương không chịu được bèn hét lớn “Đừng mà. Anh ra đi.”
“Ra đi? Tôi sao có thể ra được? Tôi phải khiến cô sau này không còn sức mà chạy linh tinh nữa.”
Nói xong, anh ta lại đổi sang một tư thế mới. Cả người Mê Điệt Hương nằm bò trên giường để Hiên Viên Long ma͙nh mẽ tiến vào từ phía saụ
Cảm giác không h0àn toàn đau đớn, mà có cả sự sung sướng.
Nơi tư mật nhất của hai người đã h0àn toàn giao thoa, hoà quyện vào nhaụ Mỗi lần anh ta ra vào lại vang lên âm thanh bạch bạch liên hồi.
Hơn hai tháng trôi qua, cơ thể cô ta đa h0àn toàn thích ứng với sự ra vào của anh ta rồi.
Có điều, cơ thể thích ứng nhưng tâm lý h0àn toàn không thích ứng.
Cho dù thế nào, cô ta cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ, cực kì nhục nhã.
Cô ta muốn thoát khỏi tất cả nhưng lại không biết làm thế nào để thoát khỏi nó.
Tim bắt đầu truyền đến cơn đau nhói. Rõ ràng bây giờ không phải là thời gian thuốc phát tác nhưng tại sao lại đau như vậy chứ?
Cô ta bóp chặt ngực, cố gắng cuộn tròn người lại.
Nhưng Hiên Viên Long không cho cô ta cơ hội đó. Anh ta tách chân cô ta ra, ma͙nh mẽ tiến vào sâu hơn.
Căn phòng chỉ còn lại tiếng gầm của người đàn ông và tiếng kêu dâm đãng của người phụ nữ. Âm thanh đó kéo dài một thời gian mới dừng lại.
Từ hôm đó, Hiên Viên Long Nhất khôi phục lại dáng vẻ trước kia.
Anh ta bắt đầu chìm đắm tɾong tình du͙c và không hề quan tâm đến cảm nhận của cô ta.
Hơn nữa, mỗi lần nếu như cảm thấy chưa thoả mãn, anh ta nhất định sẽ không buông cô ta ra.
Mê Điệt Hương tối nào cũng không ngủ được, chỉ đành buổi sáng ngủ bù.
Cứ như vậy, cô ta cũng chẳng thể nào thăm dò, khám phá Long Đường được nữa.
Mỗi lần bị Hiên Viên Long Nhất dày vò xong, lúc xuống giường, dáng đi của cô ta đều không bình thường lắm.
Mê Điệt Hương cảm thấy dường như chân không phải của mình nữa bởi cô ta đi lại rất khó khăn, bước đi loạng choạng, chậm chạp.
Có đánh chết cô ta cũng không muốn xuấthiện với bộ dạng này trước mắt người khác. Vì thế cô ta dứt khoát không chạy linh tinh mà mỗi ngày chỉ ở tɾong phòng Hiên Viên Long Nhất, chẳng đi đâu cả.
Nhưng mấy ngày sau, Hiên Viên Long Nhất ngày càng dày vò Mê Điệt Hương dã man hơn.
Mỗi tối khi về phòng đều đè cô ta lên giường, sáng ngủ dậy cũng vậy.
Sắc mặt anh ta rất khó coi. Mỗi lần đều dày vò cô ta đến nửa sống nửa chết mới chịu buông.