Chương 1074
Cố Tĩnh Đình ngồi tɾong xe, bàn tay đe0 một đôi bao tay bằng ren thêu tay tinh xảo trắng muốt viền đăng ten khoác lên cánh tay ông, khẽ mỉm cười với ba mình rồi bước xuống xe.
Váy cưới có đuôi rất dài, nên đã sắp xếp sáu hoa đồng nhỏ chờ sẵn. Chờ Cố Tĩnh Đình vừa xuống xe là sáu em nhỏ lập tức giúp cô nâng đuôi váy thật dài lên.
Cố Học Vũ ôm cánh tay con gái, dắt cô bước từng bước một trên con đường hướng tới lễ đài.
Ánh mắt Đường Diệc Sâm lúc này đã cực kỳ nóng bỏng. Từ lúc chụp ảnh cưới anh đã nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp tɾong chiếc váy cưới tinh khôi của cô.
Nhưng mà hôm nay lại nhìn thấy, anh vẫn cảm thấy người con gái trước mắt khiến trái tim anh loạn nhịp, máu huyết sôi trào.
Người con gái này chính là vợ anh, là mẹ của con anh, là người anh muốn bầu bạn cả đời.
Còn có điều gì có thể khiến anh vui mừng hơn nữa, hạnh phúc hơn nữa đây?
Nhìn thấy vẻ tươi cười trên mặt Đường Diệc Sâm, tɾong mắt Cố Tĩnh Đình cũng không kìm được mà nổi lên một tầng ngọt ngào hạnh phúc.
Bọn họ, cuối cùng cũng kết hôn rồi.
Nhưng mà trái ngược với gương mặt vui mừng của đôi vợ chồng trẻ, mặt bố g͙ià Cố Học Vũ phải nói không đen như đít nồi thì cũng lạnh như băng.
Ông có cảm giác con gái nhỏ hôm qua ông còn bế trên tay thế mà hôm nay đã phải lập gia đình làm vợ người ta rồi. Không những làm vợ người ta còn sắp phải làm mẹ luôn rồi.
Thời gian thật sự trôi quá nhanh.
Cố Học Vũ vẫn phải giao tay con gái vào tay Đường Diệc Sâm.
"Ba giao con gái bảo bối của mình cho anh, hy vọng anh sẽ không phụ lại lòng tin của ba."
"Cô ấy cũng là bảo bối tɾong lòng con." Lời Đường Diệc Sâm nói cũng không tính là nhỏ, người dẫn chương trình đứng bên cạnh cũng nghe thấy rõ ràng "Con nhất định sẽ yêu cô ấy, thương cô ấy cả đời."
Trên mặt Cố Học Vũ tuy rằng vẫn trầm tĩnh nhưng tɾong lòng cũng coi như thỏa mãn với biểu hiện của Đường Diệc Sâm. Cũng không làm khó gì thêm nữa.
Giao con gái cho Đường Diệc Sâm xong thì đi tới chỗ ngồi bên cạnh Kiều Tâm Uyển ngồi xuống.
"Con gái lớn rồi." Kiều Tâm Uyển nở nụ cười, bà nhìn con gái đứng cùng với Đường Diệc Sâm giống như một đôi kim đồng ngọc nữ "Thật tốt."
"Ừ." Mặc dù ông vẫn còn chút bất mãn với Đường Diệc Sâm, nhưng mà đành vậy. Con gái mình khăng khăng một mực với cậu ta như thế, ông có muốn phản đối cũng có tác dụng͟͟ gì đâụ
Cố Học Vũ lại nghĩ tới tính toán của mình, bất giác bật cười.
Đường Diệc Sâm, muốn thoải mái qua ngày à, tuyệt đối không đơn giản thế đâụ
Đường Diệc Sâm lúc này vẫn chưa biết mình bị người ta tính kế, chỉ một lòng nhìn Cố Tĩnh Đình đang đứng trước mặt mình, vừa xinh đẹp cao quý lại hào phóng tao nhã.
Lòng anh lúc này mềm nhũn ra như nước. Chỉ chăm chú dắt tay cô như là sợ buông lỏng tay ra là cô sẽ chạy mất tɾong chớp mắt.
Cảm giác mềm mại tɾong tay ấy nhắc nhở anh rằng đây không phải là một giấc mơ mà là sự thật.
Anh thật sự cưới được cô rồi. Người anh yêu cũng yêu anh, người con gái này ngỡ như sinh ra là dành cho anh vậy.
Nhạc hôn lễ lúc này vẫn còn tiếp tục, mọi quá trình đều tự nhiên như thế.