Chương 1072
Đương nhiên anh cũng không có gặp Hiên Viên Diệu, từ lúc ông đem Long Đường cho anh làm quen được một tháng xong thì lặn mất tăm, không có ai biết ông đã đi đâụ
Ngay cả Hiên Viên Long hay Hiên Viên Phượng Tây còn không biết.
Anh đương nhiên càng không biết. Nhưng hậu quả trực tiếp của chuyện này chính là anh lại càng bận rộn hơn.
Sau khi từ Mỹ về thì việc cần anh xử lý lại càng nhiều hơn, hầu như ngày nào cũng bận rộn đến tận nửa đêm.
Đến sát ngày cử hành hôn lễ anh mới xử lý được hòm hòm, coi như xong.
The0 như truyền thống các cụ để lại, một ngày trước hôn lễ cô dâu chú rể không được gặp mặt nhaụ
Thế nên Cố Tĩnh Đình về nhà ông bô Cố Học Vũ.
Hôm nay cuối cùng cũng tới, cô dậy từ rất sớm. Thợ trang điểm cũng đến ngay sau đó, trang điểm cho cô xong xuôi lại giúp cô thay váy cưới.
Thay một đôi g͙iày cao gót màu trắng khảm kim cương.
Đứng thẳng người, nhìn chính mình tɾong gương xinh đẹp xuấtthần, tɾong chớp mắt Cố Tĩnh Đình cảm thấy trái tim mình đập gấp gáp, loạn nhịp.
Cô chuẩn bị kết hôn.
"Chị, hôm nay nhìn chị thật đẹp." Người phát ngôn ra câu này chính là Cố Thừa Diệu, không biết cậu ta đã lẻn vào từ lúc nào "Anh rể tương lai của em mà nhìn thấy chị xinh đẹp thế này nhất định là nhìn không rời nổi mắt nha."
Cố Tĩnh Đình quay sang, nhìn đứa em trai giống cha ba phần lại bảy phần giống mẹ của mình, hôm nay cậu đi g͙iày da bóng loáng, mặc âu phục nghiêm chỉnh nhìn cũng rất đẹp trai.
Cô ngẩng đầu cười cười "Đến rồi sao? Chị tưởng em sẽ tới thẳng lễ đường chứ."
"Em đi cùng chị." Trước kia cậu cũng biết chuyện Cố Tĩnh Đình với Đường Diệc Sâm ở bên nhau nhưng Cố Thừa Diệu cũng có việc của mình cần xử lý. Ai mà biết chị gái nhà mình lại gả gấp cưới vội thế này.
Cố Tĩnh Đình nhẹ gật đầu, coi như thằng nhóc này còn có lương tâm. Liếc nhìn Cố Thừa Diệu lại phát hiện hai vành gấu trúc nhàn nhạt dưới mí mắt cậu chàng.
"Thừa Diệu? Đêm qua em không ngủ à?"
"Hôm qua em không ngủ được à?"
"Không sao."
Không thấy Bạch Yên Nhiên đâu, Cố Thừa Diệu cũng không biết xảy ra chuyện gì, cả đêm qua cậu đi tìm Bạch Yên Nhiên trắng đêm.
Nếu không phải còn nhớ hôm nay là ngày Cố Tĩnh Đình gả chồng thì cậu vẫn còn muốn tiếp tục đi tìm Bạch Yên Nhiên đấy.
Bây giờ chỉ có thể chờ hôn lễ xong xuôi lại tìm tiếp.
"Cố Thừa Diệụ" Cố Tĩnh Đình nhìn ra cửa thấy ba mẹ mình vẫn chưa tới thì cầm tay em trai mà nói "Mẹ đã đồng ý với chị, sẽ không can thiệp vào chuyện của em và Yên Nhiên, em cũng đừng quá nóng nảy, cứng đầu, dù sao cũng không nên đối đầu trực diện với mẹ."
Cố Thừa Diệu trầm mặc.
Người đối đầu không phải cậu mà là Kiều Tâm Uyển.
Cậu cũng không biết Yên Nhiên đụng chạm gì tới Kiều Tâm Uyển rồi, khiến cho bà căm ghét Yên Nhiên đến thế, thậm chí còn...
"Không nói nữa. Chị, hôm nay là ngày vui của chị. Chúng ta không nói mấy chuyện này."
Cố Tĩnh Đình chỉ đành gật đầu, dù sao chỉ cần mẹ không phản đối Cố Thừa Diệu với Bạch Yên Nhiên có thể tiếp tục ở bên nhaụ
Chờ sau này Bạch Yên Nhiên khỏi bệnh rồi, có thể sinh con hẳn là Kiều Tâm Uyển cũng sẽ đổi ý.
Đương nhiên, đấy chỉ là suy nghĩ của cô. Cô đâu biết có một số việc đã nằm ngoài tầm kiểm soát từ lâu rồi.
...