Người Tình Bí Ấn
Chương 1063
⬅ Trước Tiếp ➡

Câu nói đó, rất lạnh lẽo nhưng cũng rất bình thường. Nó khiến cho anh ta hiểu ra rằng, có một số chuyện, đi hỏi cũng chẳng có tác dụng͟͟ gì.
Đúng vậy, cho dù có biết hay không biết, chẳng nhẽ lại làm giảm bớt sự ngưỡng mộ của anh ta dành cho Hiên Viên Diệu, làm giảm bớt tình cảm cha con giữa bọn họ sao?
Nhưng, nhưng anh ta vẫn cảm thấy khó chịu, cực kì khó chịụ
Người bị đả kích, tất nhiên không chỉ có mình anh ta, mà còn có cả Phượng Tây nữa.
“Anh Long, anh nói xem, mẹ chúng ta là người như thế nào nhỉ?” Ngày hôm đó Phượng Tây đến hỏi anh ta, anh ta liền lắc đầu rồi trả lời “Không biết.”
Với tính cách của Hiên Viên Long, liệu ông ta sẽ để người phụ nữ thế nào sinh con cho ông ta đây?
Anh ta thực sự không biết. Nếu như là một người phụ nữ giống Đường Tử Nhu thì chắc cũng chẳng khiến Hiên Viên Long nhìn lâu hơn một chút.
Vậy bà ấy là người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến Hiên Viên Long đối xử đặc biệt như vậy, thậm chí còn cho phép bà ấy giữ lại cố nhục của mình?
Hiên Viên Long không biết. Nhưng anh ta cũng hiểu rằng, có một số chuyện có đi hỏi cũng chẳng có câu trả lời.
Vì vậy, anh ta và Phượng Tây cũng chẳng hỏi nhiều nữa.
Nếu như Hiên Viên Diệu muốn, thì ông ta h0àn toàn có thể giấu một người đi khiến người khác cả đời cũng không bao giờ tìm thấy.
Nếu đã như vậy thì anh ta việc gì phải đi hỏi nữa?
Bàn tay Mê Điệt Hương bỗng trở nên lạnh lẽo. Hiên Viên Long hơi nhíu mày nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường. Lúc này, cơ thể cô ta đang bắt đầu run rẩy.
Có lẽ là do lạnh.
Nghĩ vậy, Hiên Viên Long định kéo chăn lên đắp cho Mê Điệt Hương nhưng lại phát hiện tay cô ta đang nắm rất chặt tay mình.
Rõ ràng là cô ta đang ốm nhưng sức nắm cũng không nhỏ.
Hiên Viên Long nhướng mày. Anh ta có chút khó chịu nhưng chỉ đành dùng tay còn lại kéo chăn đắp cho cô ta.
Nhưng Mê Điệt Hương vẫn không hề buông tay anh ta ra.
“Mẹ ơi. Mẹ ơi.” Giọng nói khàn khàn đó mang một sự khao khát sâu thẳm “Đừng đi, đừng rời xa Mộng Mộng.’
Mộng Mộng?
Đây là tên của Mê Điệt Hương hay sao?
Anh ta đã điều tra rất lâu nhưng chỉ biết được mật danh của Mê Điệt Hương, còn về họ tên hay tên thường gọi là gì, cũng có thể là thật mà cũng có thể là giả.
Hiên Viên Long kéo bàn tay không chịu buông của cô ta ra.
Nhưng anh ta vừa buông tay, cô ta liền gọi to lên “Mẹ ơi.”
Giọng nói của cô ta khàn đặc nhưng vẫn cố chấp gọi mẹ ơi.
Người phụ nữ này, thật là…
Hiên Viên Long h0àn toàn có thể chặt đứt tay cô ta, như vậy cô ta tự nhiên sẽ buông tay thôi.
Có điều, bây giờ mặt cô ta yếu ớt như vậy, hơn nữa, một tiếng “mẹ ơi” kỳ lạ lại khiến anh ta không ra tay.
Nếu như anh ta cũng có mẹ, vậy mẹ của anh ta sẽ thế nào nhỉ?
Chỉ là, tɾong khi anh ta đang suy nghĩ, Mê Điệt Hương lại quấn lấy người anh ta, rồi the0 bản năng ôm chặt lấy e0 Hiên Viên Long.
Mặt Hiên Viên Long có chút khó coi.
Thấy không kéo được người phụ nữ này nên anh ta cũng chẳng kéo ra nữa.
Hiên Viên Long lật người, nằm xuống giường. Mê Điệt Hương lập tức dán sát vào, khuôn mặt nhỏ bé của cô ta vùi vào lồng ngực anh ta.
Từ trước đến nay, chưa từng có ai làm hành động thân mật như vậy với anh ta cả.


⬅ Trước Tiếp ➡