Chương 1060
Tên Long Thiếu kia rốt cuộc đã đưa mình đến nơi quái quỷ nào vậy?
Mê Điệt Hương phát hiện xung quanh ngôi nhà ngoại trừ nước thì cũng chỉ có nước mà thôi.
Vốn là một sát thủ chuyên nghiệp nên tất nhiên cô ta cũng biết bơi.
Cô ta cúi người, hít một hơi thật sâụ
Có điều, cô ta mấy ngày nay chưa ăn gì nên bây giờ tay chân đều rã rời. Cho dù kỹ thuật bơi lội của cô ta có giỏi thế nào chăng nữa thì cũng chẳng còn sức mà bơi về phía trước.
Trong khi đang mải mê suy nghĩ làm thế nào để ra khỏi chỗ này thì Mê Điệt Hương bỗng nhìn thấy vài con cá sấu nổi lên trên mặt nước.
Cá, cá sấu sao?
Thật sự quá đủ rồi
Quả nhiên là một tên biến thái đến vật nuôi cũng biến thái.
Sao lại nuôi cá sấu xung quanh nhà chứ?
Vậy, vậy mấy con cá sấu đó có khi nào chạy lên vườn hoa này không? Chúng có khi nào sẽ bò lên đây không nhỉ?
“Bên đó có mấy cái cọc được cắm giấu phía dưới, đám cá sấu kia sẽ không đến gần đây đâụ” Bỗng một giọng nói vang lên khiến cô ta giật bắn người. Mê Điệt Hương ngoảnh đầu lại liền nhìn thấy Hiên Viên Long đang đứng dựa người vào cổng. Con ngươi cô ta lập tức co lại, khiến đôi mắt trông vừa dài vừa hẹp.
Mê Điệt Hương vừa nhìn thấy Hiên Viên Long liền nghĩ đến viễn cảnh bản thân sắp bị anh ta làm nhục.
Có phải anh ta đã tính toán từ trước rồi không? Có phải anh ta sớm đã biết mình không thể chạy khỏi nơi đây?
Mê Điệt Hương tức giận đến mức nghiến răng ken két. Cô ta không quan tâm bản thân mình bây giờ không còn đủ sức để đâύ với Hiên Viên Long mà trực tiếp lao vụt đến trước mặt anh ta, giơ chân lên rồi bắt đầu tấn công liên tiếp.
Trong mắt Hiên Viên Long thoáng qua tia ngạc nhiên nhưng ngay lập tức liền hồi phục lại sự bình tĩnh, anh ta bật người nhảy về phía vườn hoa. Mê Điệt Hương thấy vậy liền lập tức đuổi the0.
Hai người cứ như vậy mà đánh nhau ở tɾong vườn.
Xét về thân thủ thì Mê Điệt Hương tất nhiên không hề thua kém. Nếu như bình thường, cô ta h0àn toàn có thể đâύ được với Hiên Viên Long một trận. Nhưng hôm nay, cô ta vừa mới ốm dậy, lại mấy ngày liền chưa ăn gì nên phản ứng tất nhiên sẽ chậm chạp hơn một chút.
Hai người mới chỉ đâύ mấy chục chiêu mà Mê Điệt Hương đã cảm thấy mệt mỏi rõ rệt, đầu óc hơi choáng váng, bước đi cũng chập choạng. Có điều, cô ta vẫn cảm thấy vô cùng căm hận tɾong lòng nên đã cố nghiến răng, giơ chân lên rồi đạp thật ma͙nh vào ngực Hiên Viên Long.
Lúc cô ta tấn công, Hiên Viên Long đã giả vờ như bản thân không kịp tránh cú đạp đó.
Mê Điệt Hương tưởng rằng bản thân có thể đạp được anh ta nhưng không ngờ rằng Hiên Viên Long lại nhanh chóng lộn ngược ra sau lưng cô ta, sau đó giơ chân lên, không hề khách khí mà đạp cho Mê Điệt Hương mấy cái.
Cú đạp ngang vô cùng dứt khoát, lực đạo rất ma͙nh khiến cơ thể Mê Điệt Hương chao đảo rồi ngã về phía trước.
Hiên Viên Long không hổ là một người không biết thương hoa tiếc ngọc, nhìn thấy Mê Điệt Hương như vậy, anh ta liền giơ tay ra đấm cho cô ta một phát vào bụng.
Mê Điệt Hương liền kêu lên một tiếng “Hự.” Cô ta muốn đứng lên nhưng cảm thấy đầu đau dữ dội, cơ thể lảo đảo. Ngay sau đó, cả người cô ta liền đổ ầm xuống đất.