Chương 1058
Hiên Viên Long thấy Mê Điệt Hương bị ốm cũng chẳng lập tức cởi dây trói cho cô ta mà chỉ lấy quả cầu tɾong miệng ra.
Cơ thể quả thực có chút nóng.
Hiên Viên Long hơi nhăn mày “Dễ đổ ngục như vậy à?”
Có điều, cô ta bị thương không nghiêm trọng, hơn nữa chỉ là hứng gió một đêm, sao lại bị ốm chứ?
“Hừ, lại còn là sát thủ cơ đấy.” Khoé miệng Hiên Viên Long khẽ nhếch lên, cảm thấy có chút không đúng, nhìn chằm chằm vào cơ thể bất tỉnh của Mê Điệt Hương,
Anh ta định quay người rời đi mặc kệ Mê Điệt Hương sống chết.
Nhưng vừa ra đến cửa, anh ta lại quay lại.
Anh ta tháo hết dây thừng trên người Mê Điệt Hương ra rồi kéo chăn lên đắp cho cô ta.
Khuôn mặt Mê Điệt Hương đỏ bừng, đó là màu đỏ do bị phát sốt gây ra.
Hiên Viên Long liền đi đến cửa sổ rồi đóng nó lại, sau đó anh ta đứng bên giường nhìn chằm chằm Mê Điệt Hương “Phải xem vận khí của cô rồi. Nếu như bị chút cảm sốt này mà chết thì tôi sẽ trực tiếp ném cô xuống hồ cho cá sấu ăn.”
Nói xong câu này, anh ta liền quay đầu rời đi.
Thời gian sau đó, Hiên Viên Long h0àn toàn quên chuyện của Mê Điệt Hương.
Những gì cần làm anh ta đều đã làm rồi. Mê Điệt Hương không chịu khai, không có nghĩ anh ta không có cách khác để tra.
Thực sự mà nói, anh ta cũng không muốn lúc nào cũng phải bảo vệ một người phụ nữ.
Đặc biệt là lúc nhìn thấy cô ta ngày nào cũng ở bên Đường Diệc Sâm, cảnh tượng đó cực kì chói mắt.
Anh ta cũng biết Đường Diệc Sâm là ai, và cũng biết Hiên Viên Long muốn làm gì. Cũng chính bởi vì anh ta đều biết hết nên mới cảm thấy Đường Diệc Sâm ngày càng ngứa mắt.
Anh ta luôn muốn dạy cho Đường Diệc Sâm một bài học.
Vì vậy, sau khi tra được chút tài liệu đó, anh ta liền nghĩ có thể dùng cách gì để khiến Đường Diệc Sâm đau khổ một chút.
……………………………
Mê Điệt Hương tỉnh lại liền cảm thấy cơ thể rã rời, đầu đau vô cùng. Cô ta mở miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng cũng đau đến ghê người. Môi cô ta bị nứt toác, cả người cảm thấy vô cùng khó chịụ
Cô ta nhất thời không biết mình đang ở đâu nên cố gắng làm cho đầu mình tỉnh táo để nhớ lại chuyện đã xảy ra.
Sau khi nhớ hết mọi chuyện, hai mắt Mê Điệt Hương bất giác trợn tròn lên.
Cô ta chẳng quan tâm đến cơn đau đầu ập tới liền ngồi bật dậy, nhìn căn phòng không coi là xa lạ này. Sau đó cô ta cúi đầu xuống nhìn hai lỗ thủng trên quần áo. Trên ngực vẫn còn thấy rõ vệt máu nhưng vết thương ở đó đã đóng vảy rồi.
Mê Điệt Hương chớp chớp mắt, nhớ lại những chuyện Hiên Viên Long đã làm với mình trước khi hôn mê, tức giận nghiến chặt răng lại đến đau mức đau đớn.
Long Thiếu đáng chết này Anh ta thực sự cho rằng mình không thể làm gì anh ta sao?
Hiên Viên Long cũng rất tự tin, còn dám cởi trói cho cô ta nữa.
Mê Điệt Hương nhanh chóng xuống giường, vì hôn mê hơi lâu nên đi lại khó khăn. Vì thế, cô ta lại ngồi xuống giường, nhe0 mắt nhìn căn phòng không một bóng người, tɾong lòng thì đang tính làm thế nào để ra khỏi đây.
Tên Long Thiếu đó không phải cho rằng cô ta chết rồi nên mới vứt cô ta ở đây chứ?
Mê Điệt Hương hít một hơi thật sâu, cảm thấy cổ họng hơi khô liền đứng dậy đi về phía cửa nhà vệ sinh tɾong phòng.