Chương 1052
Sau khi đối phương bắt Cố Tĩnh Đình thì anh ta sẽ tương kế tựu kế bắt Mê Điệt Hương lại.
Nhìn Cố Tĩnh Đình, anh ta cuối cùng cũng hiểu vì sao Hiên Viên Diệu lại bảo anh ta đi bảo vệ cô ta rồi.
Hoá ra, người phụ nữ này đúng thật là đang gặp nguy hiểm.
Có điều, bây giờ anh ta không hứng thú lắm. Điều anh ta cảm thấy hứng thú chính là người phụ nữ ngã trên mặt đất, người dám ra tay với anh ta, hơn nữa còn bắt cóc đối tượng anh ta phải bảo vệ ngay trước mặt anh ta.
Rốt, rất tốt.
Sau khi nói chuyện với Cố Tĩnh Đình xong, anh ta liền trực tiếp đem Mê Điệt Hương đi.
Anh ta phải suy nghĩ thật kĩ làm sao để đối phó với người phụ nữ đáng chết, không biết trời cao đất dày này.
………………………
Mê Điệt Hương mở mắt ra, nhất thời chưa hiểu bản thân mình bị làm sao.
Cô ta chỉ nhớ bản thân mình phải đi đối phó với Cố Tĩnh Đình nhưng sau đó thì.
Cô ta định ngồi dậy thì phát hiện bản thân không ngồi dậy được, tay và chân đều bị người ta trói lại. Hơn nữa, tất cả đều bị trói ra đằng sau, và tất cả các mối trói đều là mối chết.
Thật là đáng chết Mê Điệt Hương nghĩ lại. Nhát dao cuối cùng cô ta định xử lý Cố Tĩnh Đình. Rõ ràng cô ta đã làm Cố Tĩnh Đình ngất đi rồi mà.
Xem ra, cô ta đã quá sơ suất rồi.
Hôm nay trình độ làm việc của cô ta quá kém. Sơ ý đến tận hai lần, cả hai lần đều không xử lý được người cần giải quyết.
Cô ta chửi thầm tɾong lòng, sau đó ngẩng đầu bắt đầu nhìn xung quanh.
Đây không phải phòng giam, cũng không phải phòng tối mà là một phòng ngủ.
Nhìn vào cách trang trí thì đây chắc là phòng ngủ. Căn phòng được trang trí the0 phong cách nam tính với gam màu lạnh.
Ga trải giường bên dưới được làm bằng vải lụa đen. Ngoại trừ giường, tủ quần áo, ghế sofa và bàn uống cà phê ra thì tɾong phòng chẳng có đồ đạc gì khác.
Nhìn cách bài trí này có thể thấy chủ nhân căn phòng là người thích sự đơn giản.
Đây là phòng của ai? Đường Diệc Sâm sao?
Không, không có khả năng lắm. Cố Tĩnh Đình tuyệt đối sẽ không nhốt cô ta tɾong phòng Đường Diệc Sâm.
Vậy thì….
Không đợi cô ta nghĩ ra thì cánh cửa phòng đã bị ai đó mở ra. Hiên Viên Diệu xuấthiện ở trước cửa.
“Tỉnh rồi à?” Thực ra, nếu như chỉ có một nhát dao đó thì Mê Điệt Hương đã sớm tỉnh rồi.
Nhưng mà, Hiên Viên Long đã xử lý thêm một chút nữa mới có thể thuận lợi đưa cô ta rời khỏi Trung Quốc.
“Là anh?” Long Thiếu? Sát thủ hàng đầu của Long Đường “Đây là địa bàn của anh?”
“Chính xác.” Hiên Viên Long mỉm cười rồi vỗ tay “Coi như cô cũng có chút não.”
Khóe miệng Mê Điệt Hương hơi giật giật, chẳng thèm quan tâm đến những lười Hiên Viên Long nói “Anh muốn làm gì? Muốn chém muốn giết tuỳ ý.”
“Ngoan ngoãn như vậy à?” Hiên Viên Long cười càng sảng khoái.
Hiên Viên Long đi đến phía Mê Điệt Hương. Anh ta bước rất chậm, cực kì chậm, mỗi bước đi đều giống như muốn giẫm lên tim Mễ Điệt Hương.
Từ ngày cô ta bước chân vào con đường làm sát thủ là cô ta đã biết đây là con đường không thể quay đầụ Bây giờ đi giết người thì cũng sẽ đến lúc đến lượt mình. Trong lòng cô ta đã biết rõ điều đó.
Khác biệt ở chỗ chính là không biết bao giờ chết và bị chết như thế nào mà thôi.