Chương 1050
Hai năm sau, Cố Tĩnh Đình lại hạ sinh một cô con gái.
Từ đó về sau, mặc dù thường xuyên quay về Bắc Kinh nhưng công việc của cô chuyển hết sang Mỹ giống Đường Diệc Sâm.
Năm năm sau đó, Long Đường và Kỳ Lân Đường sát nhập lại, không còn kẻ nào tɾong giới hắc đạo dám đụng đến họ nữa.
Mà tình cảm của Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm thì trước sau như một, hạnh phúc ngọt ngào khiến người xung quanh vô cùng ghen tỵ.
Cuộc sống như vậy có thể nói là vô cùng tốt đẹp.
Hiên Viên Long nhìn thành tích trên tấm bia bắn, viên đạn bắn tɾúng hồng tâm.
Bản thân vốn là sát thủ hàng đầu nên kĩ thuật bắn súng của anh ta đương nhiên rất tốt.
Nhưng anh ta lại không hề cảm thấy có chút hài lòng nào với thành tích hiện tại của mình.
Anh ta chỉ cảm thấy tức giận, cũng bởi vì tức giận mà anh ta đã bắn thêm mấy phát đạn nhưng đều tɾúng hồng tâm.
Sau khi bắn hết viên đạn cuối cùng, anh ta mới ném súng xuống rồi đi ra ngoài.
Khi vừa ra khỏi sân huấn luyện, lập tức đã có người chạy đến chỗ anh ta “Long Thiếu, đại ca tìm anh.”
“Ừm.” Phản ứng của Hiên Viên Long rất lạnh nhạt, cực kì nhạt.
Cách đây không lâu, anh ta mới biết được bản thân vốn dĩ không phải con nuôi của Hiên Viên Diệu mà chính là con đẻ.
Đối với Hiên Viên Diệu, cảm xúc của anh ta rất phức tạp.
Từ nhỏ anh ta đã lớn lên bên cạnh Hiên Viên Diệụ Anh ta cũng luôn the0 dõi ông ta, nhìn ông ta từng bước đưa Long Đường trở nên lớn ma͙nh, nhìn ông ta đưa Long Đường đến đỉnh huy h0àng.
Đối với Hiên Viên Diệu, anh ta cảm thấy có ngưỡng mộ, sùng bái, có cả sự yêu quý.
Những cảm xúc đó rất phức tạp.
Người đàn ông nói nói cười cười, vững chãi như núi nhưng cũng rất sắc sảo và mê hoặc ấy lại chính là niềm khao khát và cũng là mục tiêu của anh ta.
Nhưng bây giờ lại nói với anh ta rằng, người đàn ông đó là ba anh ta, là ba ruột.
Hiên Viên Long không thể bình tĩnh được.
Anh ta cảm thấy bản thân mình đã bị lừa, cảm giác bị lừa đó khiến anh ta cảm thấy không thoải mái, cực kỳ khó chịụ
Nhưng mà, anh ta cũng không thể tìm người đàn ông đó để tính sổ.
Bởi vì người đàn ông đó chính là hình tượng hướng đến tɾong tim anh ta, là người mà anh ta ngưỡng mộ.
Hiên Viên Long đứng ở cửa phòng làm việc, biểu cảm lạnh nhạt, thái độ kính cẩn hơn so với trước kia nhưng lại không còn gần gũi như trước.
“Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Cho dù biết Hiên Viên Long là ba ruột anh ta thì anh ta cũng không muốn thay đổi cách xưng hô.
Cảm giác đó, rất kì lạ.
“Ừm.” Hiên Viên Diệu gật đầu “Tôi muốn cậu đi bảo vệ một người.”
“…” Khóe miệng Hiên Viên Long hơi giật giật. Anh ta, một sát thủ hàng đầu, lại bảo anh ta đi bảo vệ một người sao?
“Ai?”
“Cố Tĩnh Đình.” Hiên Viên Diệu nhàn nhạt nói “Từ bây giờ trở đi, cậu phụ trách bảo vệ Cố Tĩnh Đình. Nhớ kỹ, không được để cô ấy bị thương.”
Đáy mắt Hiên Viên Long thoáng qua tia nghi ngờ “Tại sao?”
“Không có tại sao cả.”
“Bao lâu? Tôi không thể bảo vệ cô ta cả đời.”
“Đến khi nào tôi thấy cô ấy không cần cậu bảo vệ nữa, lúc đó cậu có thể rời đi.”
Hiên Viên Long ngẩng đầu, nhìn người đàn ông được cho là ba anh ta.
Biểu cảm của anh ta vô cùng bình tĩnh, tự nhiên, giống như chỉ là đang nói chuyện về thời tiết vậy.