Chương 1048
"Có gì mà không thể? Không phải bây giờ cậu ta đang có mối quan hệ thân thiết với Mê Điệt Hương à? Nếu cậu ta chọc anh giận thì anh sẽ học Hiên Viên Diệu, bắt cóc Mê Điệt Hương rồi ép cậu ta phải tiếp quản."
"Được, em ủng hộ anh, anh cứ thử đi." Được anh xoa cho, Cố Tĩnh Đình cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, bắp chân cũng không co rút như thế nữa.
"Ừ, dù sao thì tên nhãi đó cũng bắt nạt em nhiều lần rồi, coi như anh trả thù cho em."
Đường Diệc Sâm h0àn toàn không coi Hiên Viên Long là anh em của mình.
Đúng lúc đó ở nước Mỹ xa xôi, Hiên Viên Long đang cảm thấy mũi hơi ngứa ngáy. Ai đang nhắc đến mình thế nhỉ?
"Anh nói thật hả?" Cố Tĩnh Đình ngồi thẳng người dậy, nhìn Đường Diệc Sâm vô cùng chăm chú, như thể cô muốn nhìn thấy suy nghĩ tɾong lòng anh vậy.
"Dĩ nhiên là thật rồi."
"Thôi bỏ đi." Cố Tĩnh Đình xua tay "Thực ra em cũng trả thù được mấy lần rồi, anh làm chuyện của anh đi."
Tình hình hiện tại thật sự không ổn, thế lực bợ đỡ thứ ba bắt đầu sự bành trướng của mình. Vào thời điểm này, các thế lực tɾong thế giới ngầm càng phải ổn định địa bàn của mình, không thể để kẻ khác nhân cơ hội lấn sân.
"Em không trách anh ư?" Đường Diệc Sâm vô cùng bất ngờ.
"Trách." Bàn tay nhỏ bé của cô đánh vào ngực anh "Trách anh vì chuyện gì? Vì anh cố chấp ở bên em, để Hiên Viên Diệu có cơ hội ép anh tiếp quản Long Đường? Hay trách anh vì cứ cố chấp muốn kết hôn với em, để ba em giao Kỳ Lân Đường cho anh? Hay trách em vì đã yêu anh, muốn nhìn thấy anh mỗi ngày, muốn ngày nào anh cũng ở bên cạnh em?"
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm nắm lấy tay cô, tɾong lòng thì xúc động vô cùng "Anh yêu em."
Cố Tĩnh Đình không nói gì, chỉ dán khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào lòng anh rồi cà cà.
Hơi thở của cô phả vào cổ anh, chỉ tɾong thời gian ngắn ngủi mà Đường Diệc Sâm đã không chịu nổi nữa. Tính ra thì đã hơn nửa tháng anh không đụng vào Cố Tĩnh Đình rồi.
Bàn tay to lớn của anh không ngừng xoa nắn ngực cô, vì đang mang thai nên chỗ đó nở nang và đầy đặn ra rất nhiềụ Bây giờ anh không thể dùng một tay để nắm hết được rồi. Bàn tay rắn chắc lần the0 cổ áo của cô mà đi vào.
Anh có thể xé đồ ngủ của cô ra nhưng vì biết cô đang mang thai nên anh nhẹ nhàng hơn rất nhiềụ
Cố Tĩnh Đình cũng rất muốn anh nhưng vẫn nhắc nhở "Anh cẩn thận một chút."
"Ừ." Anh đáp lời rồi hôn lên đỉnh đầu màu hồng đầy đặn và mẫn cảm của cô.
Hôn từng chút, từng chút một rồi lại cắn.
Cố Tĩnh Đình thả lỏng cơ thể rất nhanh, hưởng thụ sự dịu dàng mà anh dành cho mình.
"Đường Diệc Sâm." Cô vươn tay ôm lấy cổ anh rồi nhìn sâu vào mắt anh "Anh cứ làm chuyện mình phải làm đi, không cần lo cho em."
"Em yên tâm nhé, anh nhất định sẽ giải quyết nhanh chóng."
Giải quyết trạng thái bận rộn này nhanh nhanh để còn trở về bên cạnh cô.
Dù thế nào thì khi cô sinh con, anh cũng phải ở bên cạnh.
Đường Diệc Sâm càng hôn càng động tình nhưng tɾong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm.
Anh nhất định phải tận mắt nhìn thấy con yêu chào đời.
Dưới tầng, Cố Học Vũ thấy Kiều Tâm Uyển đi xuống thì nhíu mày.
"Tiểu biệt thắng tân hôn." Kiều Tâm Uyển giải thích một cách hờ hững rồi ngồi xuống ghế sô pha.