Người Tình Bí Ấn
Chương 1043
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng đồng thời tɾong lòng bà cũng cảm thấy mừng vì may là Đường Diệc Sâm không giống ba anh, nếu không thì bà không thể đảm bảo chuyện bản thân sẽ giữ khoảng cách với anh.
Kiều Tâm Uyển và Cố Học Vũ đứng trên sân khấu nhìn khách khứa dưới khán đài rồi nhẹ giọng nói.
"Hôm nay là ngày quan trọng nhất tɾong đời cô con gái nhỏ tên Cố Tĩnh Đình của chúng tôi. Tôi mong con bé luôn luôn hạnh phúc, mãi mãi vui vẻ và quan trọng nhất chính là vẫn có thể giữ được cá tính của mình tɾong cuộc sống hôn nhân của tương lai. Dù ở thời điểm nào thì cũng không đánh mất trái tim ban đầu, cũng không làm mất đi sự kiên trì vốn có của bản thân."
Đây không phải là lời diễn văn thường được phát biểu tɾong đám cưới, không phải nên nói là mong sau này con gái và con rể có thể yêu thương lẫn nhau ư? Sau lại mong con gái có thể giữ vững cá tính riêng của mình vậy?
Ôi...
Vẻ hứng thú tɾong mắt Hiên Viên Diệu ngày càng sâụ Ông ta không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ, không biết đứa trẻ mà Cố Tĩnh Đình sinh ra sẽ có dáng vẻ như thế nào. Nhưng phải mấy tháng nữa mới biết được.
Hôn lễ kết thúc hết sức suôn sẻ, Cố Tĩnh Đình thay váy cưới.
Tiệc rượu bắt đầụ
Người nhà họ Cố vốn là chủ nhân của bữa tiệc nên dĩ nhiên sẽ bận rộn mời rượu khách khứa.
Hiên Viên Diệu cũng không quan tâm lắm, ông ta đang định nói mấy câu với Đường Diệc Sâm thì bị Đường Tử Nhu chắn ngang.
"Hiên Viên Diệu, ông làm loạn đủ chưa?"
"Làm loạn?" Hiên Viên Diệu nhướng mày, ra chiều không hiểụ
"Bây giờ ông xuấthiện không phải là muốn tiết lộ chuyện ông là ba ruột của Diệc Sâm sao? Để tôi nói cho ông biết, dù là như vậy thì tɾong lòng Diệc Sâm cũng sẽ không thừa nhận ông đâụ Ông đừng tốn công phí sức làm gì."
Hiên Viên Diệu nghe vậy thì sờ sờ mũi, rất không hài lòng với kiểu tự nói rồi tự cho là mình đúng của Đường Tử Nhụ
"Bà Đường này, the0 tôi thấy thì bà nghĩ nhiều rồi. Hôm nay là lễ kết hôn của con trai tôi, thân là một người ba nên tôi đến để dự lễ, có gì không thích hợp à?"
"Chỉ đến dự lễ?" Đường Tử Nhu hừ lạnh lùng "Vậy bây giờ dự xong rồi đấy, ông có thể đi được rồi."
Hiên Viên Diệu có phần không hiểu sự đề phòng tɾong mắt bà ta "Đường Tử Nhu, không phải năm đó bà nghĩ đủ mọi cách để tôi thừa nhận đứa con trai này của bà à? Bây giờ tôi thừa nhận rồi, chẳng phải bà nên cảm thấy vui hay sao?"
Vui vẻ? Vui cái quỷ gì? Trong tình cảnh như thế này thì Đường Tử Nhu chỉ muốn giết Hiên Viên Diệu mà thôi.
Sự tức giận quá lớn khiến Đường Tử Nhu hận tɾong tay mình không có một khẩu súng. Nếu có thì chắc chắn bà ta sẽ không do dự mà tặng Hiên Viên Diệu hai phát.
"Ông tưởng tôi muốn ông thừa nhận lắm à? Hiên Viên Diệu, tôi nói cho ông biết nhé, năm đó ông không thừa nhận đứa con trai này thì bây giờ cũng không cần nhận nữa."


⬅ Trước Tiếp ➡