Chương 1041
Trán người chủ trì buổi lễ toát đầy mồ hôi, cậu ta tự nhủ với bản thân là do ánh nắng mặt trời gắt quá nên mình mới thế, nhất định là do ánh nắng mặt trời.
Người chủ trì buổi lễ hắng giọng để giọng nói của mình vang vọng khắp ngóc ngách của trang viên thêm lần nữa.
"Anh Đường Diệc Sâm, anh có bằng lòng lấy cô Cố Tĩnh Đình làm vợ, chăm sóc, bảo vệ cô ấy, dù cho nghèo khổ hay g͙iàu có, đau ốm hay khỏe ma͙nh, vẫn sẽ ở bên nhau, thương yêu nhau, sống chết không rời?"
"Tôi đồng ý."
"Cô Cố Tĩnh Đình, cô có bằng lòng gả cho anh Đường Diệc Sâm, chăm sóc, thương yêu anh ấy, dù cho nghèo khổ hay g͙iàu có, đau ốm hay khỏe ma͙nh vẫn sẽ ở bên nhau, thương yêu nhau, sống chết không rời?"
"Tôi đồng ý."
Sau hai câu "Tôi đồng ý" vang lên là tiếng thở phào nhẹ nhõm của người chủ trì buổi lễ.
"Cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhaụ"
Dĩ nhiên là Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm đã mua nhẫn cưới nhưng thấy cái hộp mà Hiên Viên Diệu vừa đưa thì Cố Tĩnh Đình mở ra the0 bản năng.
Thấy viên kim cương màu hồng nhạt nằm bên tɾong, mắt cô không tự chủ được mà lóe lên.
Nụ hôn của thiên thần?
Quà cưới của Hiên Viên Diệu lại là nụ hôn của thiên thần ư?
Nụ hôn của thiên thần là viên kim cương hồng nhạt lớn nhất được khai thác ở thế kỷ trước, sau đó thì được cắt ra để làm thành một bộ trang sức. Sau khi bộ trang sức này được phát hành thì được một người thần bí mua, từ đó không ai nhìn thấy sự xuấthiện của nó nữa.
Cố Tĩnh Đình h0àn toàn không ngờ mình có thể nhìn thấy Nụ hôn của thiên thần tɾong h0àn cảnh như thế này.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Đường Diệc Sâm, lông mày anh khẽ nhướng lên, bình tĩnh lấy chiếc nhẫn đó ra rồi lồng vào tay Cố Tĩnh Đình. Sau đó Cố Tĩnh Đình cũng trao nhẫn cho anh.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, từ hôm nay họ đã là vợ chồng rồi đấy.
"Vậy thì tôi xin tuyên bố đến mọi người, anh Đường Diệc Sâm và cô Cố Tĩnh Đình đã trở thành vợ chồng." Lần này người chủ trì buổi lễ thông minh hơn rồi, cậu ta không hỏi xem có còn người nào có ý kiến hay không nữa "Bây giờ chú rể có thể hôn cô dâụ"
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì ôm lấy e0 Cố Tĩnh Đình, kéo cô vào lòng rồi cúi người hôn lên môi cô. Mà Cố Tĩnh Đình cũng rất nhiệt tình ôm lấy cổ anh.
Tiếng vỗ tay của khách khứa vang lên không ngừng, nhạc đệm cũng cất lên nhưng h0àn toàn không còn quan trọng nữa, quan trọng là hai đôi ngọc bích đang đứng trước mặt họ.
Đường Diệc Sâm hôn rất nhiệt tình.
Trong lòng anh rất vui, cuối cùng thì anh cũng cưới được Cố Tĩnh Đình rồi.
Có được kết quả tốt đẹp như thế này thì tất cả những khó khăn, trắc trở và những điều đã xen vào giữa hai người họ đều không đáng nhắc đến nữa.
Ánh mắt nhàn nhạt của Hiên Viên Diệu nhìn đôi trai gái đang hôn nhau trên sân khấu, sau đó ông ta quay sang nhìn Cố Học Vũ rồi nói bằng giọng hờ hững "Anh nuôi dạy con gái tốt thật."
"Cảm ơn." Dĩ nhiên con gái của mình là người tốt nhất rồi.
"Nhưng con trai tôi cũng không kém cạnh." Lúc Hiên Viên Diệu nói câu này thì đột nhiên mới nhớ ra hình như mình chưa từng nuôi dưỡng Đường Diệc Sâm ngày nào, nhưng đó cũng là vì gen của mình tốt mà.
Thế nên không cần mình dạy thì con của mình vẫn tốt đẹp và giỏi giang như thường.