Chương 1030
"Anh Đường, cô Đường, đây là váy cưới mà anh Đường đã đặt. Cô Đường có thể đi thử, nếu có chỗ nào không ổn thì chúng tôi sẽ sửa lại ngay."
Chưa mặc váy cưới lên người nhưng vừa nhìn thấy là Cố Tĩnh Đình đã thích ngay.
Váy cưới dáng suông, kiểu dáng đơn giản mà thanh lịch, thiết kế tao nhã mà phóng khoáng. Vạt váy dài được hai nhân viên cầm trên tay.
Trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên và thích thú, Cố Tĩnh Đình xoay người nhìn Đường Diệc Sâm, anh cũng đang nhìn cô bằng ánh mắt cổ vũ.
"Em đi thử đi."
"Vâng." Nhìn thấy váy cưới là Cố Tĩnh Đình quên hết tất cả mọi khó chịu tɾong lòng.
Cô đi vào phòng thử đồ, mặc váy cưới vào một cách cẩn thận. Lúc cô đi ra, nhân viên cửa hàng đứng phía sau chỉnh vạt váy cho cô, trải dài ra phía saụ
"Cô Đường, đây là chiếc váy mà anh Đường đặc biệt chuẩn bị, vạt váy dài mười mét. Đến hôm tổ chức lễ kết hôn chắc chắn sẽ rất đẹp."
Cố Tĩnh Đình ngắm bản thân tɾong gương, đáy mắt thoáng qua vẻ hài lòng.
Cổ ngẩng đầu lên thì đụng phải ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc tɾong mắt Đường Diệc Sâm. Ánh mắt đó của anh như muốn cắn nuốt cô vào bụng vậy.
Lúc Đường Diệc Sâm đề ra yêu cầu của mình với nhà may thì anh cũng đã tưởng tượng ra dáng vẻ của Cố Tĩnh Đình khi mặc chiếc váy này rồi. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì anh vẫn ngạc nhiên vô cùng.
Quá đẹp.
Từ phần ngực, chiếc váy được thiết kế vô cùng đặc biệt. Dùng lụa mỏng ép thành từng bông hoa hồng xếp chồng lên nhau, tầng tầng lớp lớp trông rất phức tạp nhưng không hề bị rối và cồng kềnh. Hơn nữa còn có thể che đi phần bụng đã hơi nhô lên của cô.
Hoàn toàn không thể nhận ra cô là người đang mang thai mà ngược lại còn khiến cô trở nên sang trọng, tao nhã, đẹp không sao tả được.
"Đẹp thật đấy." Trong mắt Đường Diệc Sâm tràn ngập vẻ tán thưởng "Tĩnh Đình, em chắc chắn là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời rồi."
Mà cô dâu xinh đẹp nhất đó lại là của anh.
"Tất nhiên." Cố Tĩnh Đình khá tự tin khiến Đường Diệc Sâm phì cười.
Dáng vẻ này của Cố Tĩnh Đình không phải là điều khiến anh yêu nhất hay sao?
Nhìn sau lưng cô là vạt váy rất dài thì Đường Diệc Sâm xua xua tay, ra hiệu cho nhân viên cửa hàng ra ngoài.
Trong phòng VIP chỉ còn lại hai người họ, anh ngồi xổm xuống, tự mình chỉnh lại vạt váy cho cô.
Sau đó anh đứng trước mặt cô, cánh tay dài duỗi ra kéo cô vào lòng rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
"Ưm..." Cố Tĩnh Đình hơi ngẩn người rồi phản ứng lại rất nhanh, cô trợn trắng mắt nhìn anh ra vẻ hờn dỗi nhưng lại chủ động đưa tay lên ôm lấy cổ anh.
Môi lưỡi dây dưa, quấn lấy nhau một cách nhiệt huyết.
Ánh mắt của Cố Tĩnh Đình quyến rũ như tơ, cánh tay xinh đẹp như ngó sen ôm chặt lấy anh để anh có thể hôn sâu hơn. Sự nhiệt tình của cô lúc nào cũng khiến anh ngạc nhiên và vui vẻ, khóe mắt đuôi mày đều tràn ngập tình cảm ấm áp.
Bàn tay đang ôm e0 cô lần xuống dưới "Anh thật sự rất muốn giải quyết em ở chỗ này."
Chắc chắn cảm nhận cũng sẽ rất khác.
"Không nên làm hỏng váy cô dâụ" Vài ngày nữa là đến đám cưới rồi, nếu làm hỏng thật thì không kịp đặt may một cái khác nữa.
"Ừ." Đường Diệc Sâm gật đầu, làm hài lòng cô nhưng "Vậy kết hôn xong rồi, anh muốn em mặc chiếc váy này làm cùng anh."