Chương 1028
"Không phải thế, người ta họ Diêu, tên là Diêu Hữu Thiên." Đọc trại đi thì gần giống với "phải có tiền" "Nếu không có vấn đề gì thì Cố Thị có thể lập tức tiến hành thi công được rồi."
"Chúc mừng em."
"Chúc mừng gì mà chúc mừng? Chuyện này cũng đồng nghĩa với việc thời gian sắp tới em sẽ khá bận đấy." Cô cũng đã đặt rất nhiều tâm tư vào dự án này, chỉ mong bản thân có thể tự tay h0àn thành.
"..." Đường Diệc Sâm gật gật đầu, chỉ còn một tuần nữa thôi là đến ngày diễn ra lễ kết hôn của hai người rồi, vậy mà cô dâu lại nói là bản thân sẽ bận bịu lắm hả?
"Vợ à, hay là em nghĩ thử xem chúng ta hưởng tuần trăng mật ở đâu thì được nhỉ?"
"Ai là vợ anh vậy?" Cố Tĩnh Đình liếc mắt nhìn anh, đáy mắt hiện rõ vẻ trêu ghẹo "Đúng ra thì em vẫn chưa gả cho anh đâu đấy."
"Cũng nhanh thôi, chỉ còn một tuần nữa mà." Tay Đường Diệc Sâm ôm lấy e0 rồi áp mặt vào cổ cô "Em gọi một tiếng "chồng" cho anh nghe xem nào."
"Không thích."
"Ngoan, gọi thử đi em, coi như đang thực tập."
"Không gọi." Trong mắt Cố Tĩnh Đình hiện rõ sự vui vẻ nhưng ngoài mặt vẫn không chịu làm the0 ý anh.
"Em không gọi thật hả?" Đường Diệc Sâm ngồi thẳng dậy, tɾong giọng nói mang the0 vẻ uy hiếp.
"Không gọi chính là không gọi." Cố Tĩnh Đình ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào anh "Đến khi kết hôn rồi thì em sẽ gọi, thực tập gì mà thực tập?"
"Nhưng bây giờ anh muốn nghe mà." Đường Diệc Sâm phân cao thấp với cô, anh kéo cô lại, để cô ngồi tɾong lòng mình "Mau, em gọi “chồng ơi” đi."
Cố Tĩnh Đình lè lưỡi ra, trên mặt là vẻ xem anh chịu được đến lúc nào.
Đường Diệc Sâm nhìn đầu lưỡi thơ๓ mùi tử đinh hương của cô quét qua bờ môi anh đào thì ánh mắt tối sầm xuống, bàn tay to lớn siết chặt lấy e0 cô. Sau đó anh cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn.
"Đừng..." Cái tên này…
Đầu lưỡi như móc câu của anh quấn lấy đầu lưỡi thơ๓ mùi tử đinh hương của cô, tận hưởng sự ngọt ngào của cô, hôn cô đến mức không thở nổi.
Bàn tay to lớn bắt đầu làm loạn trên quần áo cô, sau đó phủ lên từng lớp, từng lớp da thịt.
Cố Tĩnh Đình cũng nhẹ thôi, sau đó để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Nhưng lần này Đường Diệc Sâm thật sự rất nhẹ nhàng.
Anh châm lửa trên người cô, trêu chọc khiến cô thở hồng hộc nhưng lại không chịu thỏa mãn cô. Chẳng mấy chốc mà quần áo trên người Cố Tĩnh Đình đều bị anh cởi sạch, thế nhưng anh vẫn mặc nguyên vẹn không sót thứ nào.
"Đường Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình nhìn những ngón tay của anh đang h0ành hành giữa hai chân mình thì nghiến răng nghiến lợi mà gọi tên anh.
"Gọi chồng đi em." Đường Diệc Sâm nhịn cũng rất khổ nhưng vẫn không chịu bỏ qua mà cố chấp để cô khuất phục cho bằng được "Em gọi một tiếng chồng ơi rồi anh thỏa mãn em."
"Khốn kiếp." Mặt Cố Tĩnh Đình đỏ bừng bừng, trên trán thì túa ra một lớp mồ hôi.
Cô liều mạng cắn răng, không chịu làm the0 ý anh.
Đường Diệc Sâm không hài lòng, anh rút ngón tay ra thấy Cố Tĩnh Đình hít sâu vào một hơi thì cười xấu xa "Em không gọi thật à?"
"Đường Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình nổi giận rồi, cô muốn trở mình đè lên người anh nhưng cả người lại mất hết sức lực.