Chương 1025
The0 bà thấy, nếu Cố Thừa Diệu thực sự ở bên Bạch Yên nhiên thì chắc chắn sau này hai người họ sẽ không hạnh phúc. Dù có vừa lòng đẹp ý thì cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Là một người mẹ, sao bà có thể nhắm mắt làm ngơ để mặc con trai mình rơi vào vòng xoáy bất hạnh được đây?
Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến chuyện của con trai.
"Tôi cũng có ý đó bà Đường ạ. The0 tôi thì chúng ta nên tổ chức hôn lễ ở Bắc Kinh, còn bên Mỹ thì bà có thể lên danh sách xem sẽ mời bao nhiêu người thân và bạn bè qua bên này."
"Tổ chức hôn lễ ở Bắc Kinh à? Thế cũng được, tổ chức một lần ở Bắc Kinh, qua bên Mỹ sẽ tổ chức lại lần nữa."
"Không cần phải phiền phức như vậy đâu nhỉ?" Cố Tĩnh Đình là người phản đối đầu tiên "Tổ chức tận hai lần ạ? Như vậy thì khoa trương quá."
"Phải vậy chứ, phải vậy chứ." Đường Tử Nhu rất cố chấp tɾong chuyện này "Mặc dù bên đó ít người hơn nhà họ Cố nhưng cũng được coi là một dòng họ có tiếng tăm, thế nên hôn lễ của Diệc Sâm phải làm h0ành tráng chứ."
Bà ta muốn tất cả mọi người biết con trai bà ta đã tiếp quản Đường Môn, là chủ nhân mới của Đường Môn. Và Cố Tĩnh Đình chính là con dâu của nhà họ Đường.
Đây là một lời tuyên bố nên dĩ nhiên là rất cần thiết rồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tĩnh Đình xụ xuống, cô quay sang nhìn Đường Diệc Sâm "Diệc Sâm, hay là mình đừng rầy rà như vậy được không anh? Tổ chức một lần là được rồi mà?"
Đường Diệc Sâm cũng không ngờ là mẹ mình lại muốn như vậy "Mẹ, hay là chỉ tổ chức một lần thôi nhé?"
"Sao mà được?" Đường Tử Nhu phản đối the0 bản năng "Lúc con kế thừa sản nghiệp của gia đình, mẹ chỉ mới thông báo cho mấy người lớn tuổi tɾong nhà biết thôi. Mà chuyện kết hôn của con phải chuẩn bị tỉ mỉ và cẩn thận hơn chuyện kế thừa chứ, thế nên tổ chức hai lần là hợp lý quá rồi còn gì."
"Mẹ." Mặc dù anh chưa từng kết hôn nhưng anh cũng biết tổ chức hôn lễ sẽ rất mệt mỏi "Tĩnh Đình đang mang thai, làm thế thì cô ấy phải chạy tới chạy lui, không phải sẽ rất mệt hả?"
"Nhưng mà..."
Đường Tử Nhu định nói tiếp thì Cố Học Vũ lên tiếng "Vậy thế này đi, cứ tổ chức hôn lễ ở Bắc Kinh trước đã, đợi sau khi Tĩnh Đình sinh con rồi cả nhà về Mỹ tổ chức thêm lần nữa."
Cố Học Vũ vừa nói dứt lời thì ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ông.
Cố Học Vũ nhìn con gái "Tĩnh Đình đang mang thai, đúng là không thể chạy qua chạy lại được. Thế nên để bọn trẻ tổ chức kết hôn ở Bắc Kinh trước, sau đó để mẹ con bé chăm sóc nó đến khi nó sinh con. Mọi người thấy sao?"
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì hơi thay đổi sắc mặt.
Để Tĩnh Đình ở lại Bắc Kinh cho đến khi sinh con xong?
"Bác trai, cháu muốn đưa Tĩnh Đình về Mỹ."
Bây giờ anh không giống trước kia nữa, tɾong tay còn nhiều chuyện cần phải xử lý. Anh định tổ chức hôn lễ xong thì đưa Tĩnh Đình sang Mỹ.
"Tôi không đồng ý." Cố Học Vũ khăng khăng "Tĩnh Đình là con đầu lòng của tôi, con của nó cũng là đứa cháu ngoại đầu tiên của tôi. Tôi nhất định phải chứng kiến cảnh cháu ngoại của tôi ra đời mới được."
"Nhưng nếu cô ấy qua Mỹ thì bác cũng có thể nhìn được mà."