Chương 1022
"Ừ." Đường Tử Nhu cũng rất muốn gặp ba mẹ của Cố Tĩnh Đình vì bà ta thực sự rất tò mò, không biết gia đình bên ấy như thế nào mà có thể giáo dục được một cô con gái như Cố Tĩnh Đình.
Sau khi trở về Bắc Kinh, Cố Tĩnh Đình nghỉ ngơi hai ngày thì không ngồi yên được nữa, vậy là cô đến công ty làm việc.
Dự án phát triển khu nghỉ dưỡng vẫn luôn bị đình trệ do vấn đề đất đai chưa được giải quyết khiến Cố Tĩnh Đình rất không hài lòng.
Tính khả thi của dự án đã được đánh giá lại, cô lấy số đïện thoại mà Diêu Hữu Thiên đã lưu lại từ trước, hẹn ngày gặp để bàn chuyện với đối phương.
Xử lý xong mọi chuyện thì Cố Tĩnh Đình nhận được đïện thoại của Đường Diệc Sâm, anh hẹn cô trưa nay đi ăn.
Cố Tĩnh Đình nở nụ cười, bây giờ Đường Diệc Sâm bám dính cô vô cùng.
Đôi khi cô lại cảm thấy, không biết có phải vì được cô tha thứ nên anh mới vui vẻ hay là vì cô đang mang thai nên mới khiến anh căng thẳng như vậy. Nhưng dù là vì lí do gì đi chăng nữa thì cảm giác được một người nhớ nhung, người đó vì mình mà khẩn trương cũng khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Buổi trưa, Cố Tĩnh Đình xuống xe, nhìn khách sạn trước mặt.
Chỉ là ăn trưa thôi mà, có cần phải h0ành tráng như thế không?
Cô bước vào đại sảnh, nhân viên phục vụ được đào tạo bài bản nhanh chóng đi đến trước mặt cô rồi dẫn đường.
Đường Diệc Sâm đặt một phòng lớn, đến lúc the0 chân nhân viên phục vụ vào cửa, Cố Tĩnh Đình mới phát hiện bên tɾong không chỉ có Đường Diệc Sâm mà còn có Đường Tử Nhụ
"Tĩnh Đình, em đến rồi." Đường Diệc Sâm quay lại nhìn Cố Tĩnh Đình rồi nở nụ cười, anh đứng dậy kéo ghế, ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh mình.
Cố Tĩnh Đình không ngồi xuống cạnh anh ngay mà chào hỏi Đường Tử Nhu trước.
"Bác gái."
Sau khi trở lại Bắc Kinh, Cố Tĩnh Đình có đề cập đến chuyện Đường Tử Nhu chuyển qua sống cùng nhưng bà ta từ chối vì không muốn làm phiền thế giới riêng của Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm.
Trong lòng Cố Tĩnh Đình vẫn có ấn tượng rất tốt với người mẹ chồng tương lai này.
"Mấy ngày qua cháu hơi bận bịu chuyện công việc nên không đi dạo loanh quanh cùng bác được." Đi đến rồi ngồi xuống bên cạnh Đường Tử Nhu, Cố Tĩnh Đình hơi ngượng ngùng "Đợi qua hai ngày nữa, cháu sẽ dẫn bác đi thăm thú Bắc Kinh nhé."
Bây giờ đang là tháng Chín, nhiệt độ ở Bắc Kinh vẫn còn hơi cao nhưng không còn cái nắng nóng như tháng Bảy, tháng Tám nữa.
"Không sao mà." Đường Tử Nhu cười cười "Ngược lại là cháu đấy, đừng để bản thân mệt mỏi quá nhé, cháu đang mang thai mà."
"Cháu không mệt đâụ" Đối với cô thì khối lượng công việc đó vẫn rất nhẹ nhàng.
Đường Tử Nhu gật đầu, một lúc sau, cửa phòng lại mở ra, Cố Học Vũ và Kiều Tâm Uyển bước vào.
"Ba mẹ?" Cố Tĩnh Đình nhìn thấy ba mẹ mình thì kinh ngạc vô cùng "Sao ba mẹ lại tới đây ạ?"
"Sao? Ba mẹ không tới được à?" Kiều Tâm Uyển vừa bước vào thì thấy con gái đang ngồi cạnh Đường Tử Nhu, vẻ mặt thì thân thiết như thể hai mẹ con vậy.
Ừ, đúng là tɾong lòng có hơi ghen tị một chút.
Con gái lớn rồi thì cũng là con của nhà khác mà thôi.
"Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ?"