Chương 1010
Nếu vẫn nhịn được thì không phải đàn ông nữa rồi.
Đường Diệc Sâm không giả vờ thêm được nữa, cánh tay dài của anh duỗi ra rồi lật người đè Cố Tĩnh Đình xuống thân mình.
Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi nuốt nước miếng "Khỉ thật, cô yêu tinh nhỏ này, lúc nào cũng quyến rũ anh."
Ai quyến rũ anh?
Cố Tĩnh Đình còn chưa kịp phản ứng thì môi cô đã bị anh ngăn lại rồi.
Nụ hôn đó vừa ngang ngược vừa ma͙nh bạo lại còn xen lẫn vẻ ngông cuồng, và còn cả sự ma͙nh mẽ không cho phép đối phương từ chối. Chẳng mấy chốc mà tim cô đập loạn lên, dạ dày của anh không sao à?
Cái tên này lại dám lừa mình?
Trong lòng cô rất bất mãn, muốn đẩy anh ra nhưng bàn tay đặt lên ngực anh lại dừng lại.
Thôi được rồi, vừa nãy cô mới nói là cô sẽ không ra tay với anh nữa.
Cô nhắm mắt lại, để mặc bản thân hưởng thụ nụ hôn của anh, hưởng thụ sự dịu dàng và cả sự tìm tòi của anh nữa.
Không biết khăn tắm bị cởi ra từ lúc nào, những ngón tay thon dài và đầu lưỡi linh hoạt của anh lướt qua cơ thể cô như đang dạo một bản nhạc.
Hơi thở của Cố Tĩnh Đình bắt đầu trở nên dồn dập.
Không biết khăn tắm bị ném xuống đất từ lúc nào, cơ thể trắng tɾong như thủy tinh của cô h0àn toàn bày ra trước mắt anh.
Anh muốn cô, muốn cô đến điên cuồng.
Nhưng anh vẫn kiêng dè chuyện cô đang mang thai nên kìm nén động tác của mình chậm lại một chút, dịu dàng với cô hơn một chút.
Cô nhe0 mắt lại, tận hưởng sự dịu dàng mà anh dành cho mình nhưng lại cảm thấy không thỏa mãn.
Thấy anh vẫn đang mặc quần áo thì cô dẩu môi kéo ra.
Cô dùng sức ma͙nh đến nỗi khiến hàng cúc bật tung ra, văng bốn phía xung quanh. Hành động thể hiện sự vội vàng đó của cô khiến anh bật cười.
"Cô yêu tinh nhỏ này, lại còn nhiệt tình như thế."
"Anh không thích à?" Cô nhướng mày, đôi mắt xinh đẹp tựa như nhung.
"Thích, anh rất thích." Phụ họa cho câu nói này là động tác đẩy e0 sâu vào của anh.
Cô khẽ cắn răng, thấy ánh mắt hơi đỏ lên của Đường Diệc Sâm thì đột nhiên vươn tay ra ôm lấy cổ anh.
"Đường Diệc Sâm, em yêu anh."
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì ngẩn người, đột nhiên nghe thấy cô nói từ "yêú thì anh vô cùng hưng phấn, lại nghiêng người hôn lên môi cô.
"Cục cưng của anh, anh cũng yêu em." Hai cơ thể sát lại gần nhau, hành động của anh lại càng dịu dàng hơn nữa.
Cảm nhận lộ một nụ cười thỏa mãn.
"Đường Diệc Sâm." Lúc Đường Diệc Sâm buông cô ra, cô ôm chặt lấy anh, không để anh rời đi "Em tha thứ cho anh."
Dù trước đây xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, dù hai người đã từng như thế nào đi chăng nữa, cũng không quan tâm đến chuyện hai người đã trải qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu vất vả thì ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông này, cô đã không thể khống chế được trái tim mình rồi.
Cô thương anh, anh cũng yêu cô.
Không còn điều gì khiến cô cảm thấy thỏa mãn hơn nữa.
Đường Diệc Sâm cảm nhận được sự ấm áp của cô, nghe thấy cô nói vậy thì tɾong lòng trào dâng cảm giác vui sướng "Tĩnh Đình, Tĩnh Đình..."
Anh lẩm bẩm tên cô, anh chưa từng nghĩ rằng Cố Tĩnh Đình sẽ dễ dàng tha thứ cho mình như vậy.
Thấy Đường Diệc Sâm cười như một đứa trẻ thì Cố Tĩnh Đình lại bật cười thành tiếng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn nhiềụ