⬅ Trước Tiếp ➡
Cổ Na suy nghĩ rất lâu, vẫn không mở miệng giải thích. Bây giờ cô đang người không thân đất không quen, còn chưa biết rõ tại sao cô lại tới đây, càng chưa làm rõ được chuyện thời không hỗn loạn, cô vẫn nên ngoan ngoãn một chút thì hơn.
Nhưng khi Cổ Na rửa mặt xong, đầu óc cô lại rối bời. Nhìn khuôn mặt phản chiếu trong chậu nước rửa mặt, cô mím chặt môi, dung mạo giống cô ba phần, đây rốt cuộc là cơ thể của cô, hay là của cô gái kia?
Vừa nghĩ mình chiếm lấy cơ thể người ta, trong lòng Cổ Na cũng không dễ chịu lắm.
“Chao ôi, đây là Cổ Na à?”
Cổ Na lập tức giật mình xoay người lại, thấy một người phụ nữ trung niên có vóc dáng khỏe mạnh vừa mới đi ra từ sân saụ Lúc này, bà ấy đang mỉm cười nhìn cô, so với nụ cười yếu ớt của Chương Xuân Hoa, người phụ nữ này tỏ ra cởi mở hơn nhiềụ
“Xem bác hồ đồ không này ” Nhớ ra đây mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt, Lý Đại Yên lại bật cười “Bác là bác gái hai của cháụ”
“Chào bác gái hai.”
Cổ Na co giật khóe miệng, buộc mình quên chuyện vừa rồi, đáp lời.
Không lâu sau, người nhà họ Cổ lục tục trở về.
Vợ chồng cụ Cố sinh được tổng cộng bốn trai một gái, tất cả đều nuôi sống được, nhưng sống ở nhà chỉ có anh cả Cổ Thành Trung và anh hai Cổ Thành Nhân. Anh ba Cổ Thành Lễ đi làm hợp tác xã tiếp thị và cung ứng ở thị trấn, sau đó cưới một cô vợ ở đó, cũng coi như an cư luôn ở trong thành. Anh tư Cố Thành Nghĩa đi lính, còn chưa lập gia đình.
Bà cụ Cổ chỉ có một người con gái, cho nên các anh trai nhà họ Cố và cha mẹ đều rất thương em gái út. Nhưng ai ngờ con gái út nhất quyết đòi gả cho một người đàn ông ở rất xa, vợ chồng cụ Cố đương nhiên không đồng ý, không ngờ con gái út lại dùng cái chết để uy hiếp, sau đó thì mới được như ý.
Vợ chồng cụ Cố đành coi như không có đứa con gái này. Ai biết mười mấy năm sau, con gái bỗng gửi tin về, nói mình không sống được bao lâu nữa, sợ con gái bị người nhà kia hành hạ, không thể làm gì khác hơn là xin cha mẹ thu nhận Cổ Na, nên lúc này mới có chuyện nguyên chủ tìm tới đây.
“Khuôn mặt thật sự rất giống mẹ cháụ” Ông cụ Cổ luôn trầm mặc ít nói nhìn Cổ Na cũng nói một câu như vậy. Cổ Na tinh mắt phát hiện vành mắt bà cụ Cố đã đỏ lên.
Xem ra vợ chồng cụ Cố thật sự rất thương cô con gái duy nhất này.
“Đang yên đang lành nhắc tới đồ không nghe lời đó làm gì Chính mình làm ra thì phải chịu hậu quả ”
Bà cụ Cố cứng rắn nói, bà cụ vừa chia cơm cho tất cả mọi người, vừa coi như giới thiệu các thành viên trong gia đình cho Cổ Na.
Vợ chồng Cổ Thành Trung có hai con trai, con cả tên Cổ Hành Phong, con thứ hai tên Cổ Hành Vũ, đều ở tuổi có thể bàn chuyện hôn nhân rồi. Vợ chồng Cổ Thành Nhân chỉ có một con trai, tên Cổ Hành Lôi, lớn hơn Cổ Hành Vũ hai tuổi.
Ba người anh họ rất tò mò với cô em họ bỗng nhiên mọc ra này. Dẫu sao trong nhà đều là con trai, em gái họ duy nhất cũng ở thị trấn, không thích về nhà, lại thêm tính tình không được dễ mến nên ba người đều không thích lắm.
Cổ Na ngoan ngoãn chào tất cả mọi người, nhận được sự hoan nghênh của cả nhà họ Cổ. Đương nhiên, đây chỉ là bề ngoài.
Buổi tối, Cổ Na ngủ trong phòng chú tư Cổ Thành Nghĩa. Bởi vì bây giờ là đầu mùa xuân, việc đồng áng đang bận rộn nên phải tập chung đi làm việc, vì vậy chưa có thời gian thu xếp chỗ ở cho Cổ Na, cô chỉ có thể ngủ tạm một đêm.
⬅ Trước Tiếp ➡