⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Sơn cười, liên tục nói chính là như vậy, sau một hồi chuyện trò, Trần Sơn cũng nói ra thỉnh cầu của mình “Mấy căn phòng khác của chỗ thanh niên trí thức đều hơi ẩm ướt, trận mưa lớn lúc trước đã làm bay mái ngói, phòng của cháu với Lý Huy lại không sao, còn đâu ít nhiều đều có vấn đề, bây giờ thanh niên trí thức mới sắp đến rồi, sau khi bàn bạc với Lý Huy, cháu muốn mời anh cả với anh hai Cổ đến giúp lợp ngói, cơm thì ăn ở chỗ thanh niên trí thức luôn.”
Người nhà nông nhờ vả đa phần là bao cơm, bà cụ Cổ tất nhiên không có ý kiến, bọn họ quyết định xin đại đội trưởng Lưu cho nghỉ phép một ngày, đủ để làm xong việc rồi.
Sau khi đại đội trưởng Lưu biết là vì thanh niên trí thức mới thì nói đây cũng là vì đội sản xuất, không cần xin nghỉ phép, vẫn tính công, nhưng chỉ có năm công thôi.
Tính công là đã có lợi hơn nghỉ phép nhiều rồi, nhóm Trần Sơn không có ý kiến gì.
Đêm đó, bởi vì lúc tối Cổ Na đã ăn nhiều canh nấm tươi nên thức dậy đi vệ sinh, nhà vệ sinh ở nông thôn đều được xây ở ngoài sân cạnh chỗ để củi, lúc cô giải quyết xong đi ra thì nghe thấy một tràn tiếng hứ hứ.
Cổ Na tiện tay rút ra một khúc củi mà Cổ Thành Trung mới đốn gần đây vẫn còn chưa khô, lần theo âm thanh tìm đến đó.
Hiện tại đã gần đầu hạ rồi, cộng thêm môi trường không bị ô nhiễm nên vẫn còn một chút ánh trăng, hơn nữa thị giác của Cổ Na cực kỳ tốt, nhìn ra được con lợn rừng đang ủi dưa cải do bà cụ Cổ trồng.
Con lợn rừng này xấu hơn nhiều so với con lợn nhà mà Cổ Na đã từng thấy trong thôn, nhìn hình dáng đại khái cũng miễn cưỡng nhìn ra được là thuộc họ lợn.
Cổ Na tức giận nhìn mầm cải do bà cụ Cổ cẩn thận trồng đã bị ăn lồi lõm, chân phải của cô vừa dùng sức, cả người trong nháy mắt đã đến sau lưng con lợn rừng, còn chưa kịp đợi cho con lợn phản ứng đã trực tiếp nhảy lên lưng nó, con lợn rừng này không to lắm, tầm một trăm cân hơn, sức phản kháng hoàn toàn không là gì trong mắt Cổ Na.
Tay phải Cổ Na xách tai con lợn rừng, tay trái ném gậy gỗ lên rồi nắm phía dưới, vừa nhanh vừa chuẩn xác đâm vào cổ họng của lợn rừng
Con lợn còn chưa làm Cổ Na ngã từ lưng xuống đã bị một đòn như vậy, tiếng kêu thảm thiết xé toạc màn đêm đã đánh thức mấy người nhà họ Cổ.
Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân không thèm mặc áo, hướng theo tiếng kêu thảm thiết chạy ra cổng xem thì thấy Cổ Na đang dùng chân đá vào mõm của con lợn rừng, miệng mắng chửi.
“Ai bảo mày dám trộm cải của bà tao Con lợn thối ”
Chửi xong, lợn rừng đã không còn động đậy nữa rồi, Cổ Na cũng rút cây gậy ra khỏi cổ họng của nó, lập tức một dòng máu lợn tuôn ra từ chỗ cổ họng của lợn rừng, mùi máu tanh trong màn đêm có hơi đáng sợ.
Ba anh em Cổ Hành Phong đến trễ một bước vừa nhìn thấy cũng sững người, cũng may Cổ Hành Vũ nghe thấy tiếng hàng xóm bèn vội vã đi lên trước kéo Cổ Na chạy vào nhà, còn tiện tay ném cây gậy trong tay của Cổ Na cho Cổ Thành Trung
“Cha à, con lợn rừng này là do cha bắt được ”
Nói xong lập tức kéo Cổ Na chạy mất hút. Lúc này Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân lập tức định thần lại vây quanh xác con lợn rừng đã chết.
Chuyện một cô gái nhỏ như Cổ Na xử được con lợn rừng đừng nói ra thì tốt hơn, sau này còn phải đi lấy chồng nữa.
Cổ Hành Phong và Cổ Hành Lôi nhìn cây gậy thấm đẫm máu lợn trong tay Cổ Thành Trung, chỉ thấy yết hầu khô khốc.
“Là, là do em họ làm ư?” Cổ Hành Phong nhìn bà con vây xung quanh, nói nhỏ.
“Chắc, chắc là vậy.” Cổ Hành Lôi chớp mắt nhìn con lợn chết.
⬅ Trước Tiếp ➡