⬅ Trước Tiếp ➡
Cổ Na thấy bọn họ khá thất vọng, vội nói “Chúng ta đến chỗ khác xem thử đi, em nghe bác gái nói tầm này đang là thời điểm mọc nấm tươi.” Cổ Na không biết nấm tươi có vị gì, nhưng bác gái đã nói lấy nấm tươi nấu canh là tươi ngon nhất.
“Cũng được, chúng ta đi xem thử.”
Cùng lúc bọn họ đi dạo trên núi, bà cụ Cổ đang nói chuyện với một người phụ nữ trung niên ở nhà chính.
“Bà chị này, em nói chị cứ yên tâm với người này, trên cậu ấy có một người anh, chị dâu cũng là người dịu dàng, dưới có hai em gái, bọn họ sớm muộn gì cũng đi lấy chồng, đợi cháu gái gả sang, căn nhà đó trống hoác, vừa to vừa tiện.” Bà mối nổi tiếng, thím Hạ, vừa nhìn sắc mặt bà cụ Cổ vừa cười tít mắt nói.

Bà cụ Cổ nghe xong thì trong lòng có hơi dao động, nhưng vẫn muốn tìm hiểu thêm “Hai đứa em đó bao nhiêu tuổi rồi?”
Mặt thím Hạ hơi cứng lại, khẽ ho một tiếng rồi đáp “Đứa lớn chín tuổi, đứa nhỏ tám tuổi.”
Thấy sắc mặt bà cụ Cổ dần đổi, bà ta lại vội bổ sung “Trẻ con lớn nhanh, cũng ít năm nữa là lấy chồng rồi, con dâu cả và mẹ chồng đều là người hiền lành cả.” Cô em chồng gì đó đều sẽ đi lấy chồng, quan trọng là xem mẹ chồng và chị dâu tương lai như thế nào mới là thật.
Lời thím Hạ nói tất nhiên bà cụ Cổ nghe hiểu, nhưng trong lòng bà cụ vẫn hơi khó chịu “Tôi nghe nói đàn ông nhà họ Trương đều thích uống rượu phải không?”
Bà cụ Cổ mím môi, bà không bao giờ vừa ý đàn ông uống rượu, có rất nhiều người sau khi uống nếu không phải khoác lác thì sẽ đánh vợ đánh con “Chuyện này để chúng tôi nghĩ thêm, phiền bà đã đến.”
Lời này có ý tiễn khách, thím Hạ hơi không vui “Chị à, không phải em nói chứ Cổ Na nhà chị giỏi giang, nhưng dù gì cũng là trẻ mồ côi mà.”
Đối với người ngoài, Cổ Na đã mang họ Cổ, vậy hiển nhiên không còn quan hệ gì với nhà cha đẻ nữa rồi, không có quan hệ vậy nghĩa là không có nhà mẹ đẻ, không có nhà mẹ đẻ thì cũng không còn trông mong gì vào của hồi môn nữa.
Hai chữ “mồ côi” khiến bà cụ Cổ vừa đuổi vừa tiễn thím Hạ ra đến tận cổng, thím Hạ tức giận nhìn cánh cổng đóng lại, cuối cùng căm phẫn nhổ một bãi nước bọt, sau khi chửi thầm mấy câu, kéo váy bước đi nhanh.
Lúc đám người Cổ Na về tới vừa hay nhìn thấy cảnh này. Sắc mặt hai anh em Cổ Hành Vũ lập tức trở nên khó coi, thím Hạ không ngờ hành động của mình bị người nhà họ Cổ nhìn thấy, nhưng nghĩ lại bản thân là bậc trưởng bối, bà ta cũng không sợ đám cháu con này sẽ làm gì, sau khi thấy Cổ Na thì cười tít mắt đi đến chỗ cô.
“Ôi, đây là Cổ Na nhỉ? Trông thật xinh xắn, nhưng mà hơi gầy, cháu phải ăn nhiều lên nhé.”
Cổ Na nhẹ nhàng tránh được động tác định nắm lấy tay cô của đối phương, thím Hạ khựng lại, thầm mắng quả nhiên là người nhà họ Cổ, thật không biết cách làm người.
Cổ Hành Vũ đứng chắn trước Cổ Na, cười giả trân nhìn đối phương “Hôm nay thím Hạ lại không đi làm à?”
Thím Hạ quét mắt nhìn hai người, con ngươi đảo một vòng “Anh em mấy đứa cũng không còn nhỏ nữa, có thể...”
“Thím Hạ à, thím làm gì thì làm đi, chúng cháu đi trước đây ạ.”
Không đợi thím Hạ nói hết, Cổ Hành Vũ đã bảo đám người Cổ Na đi nhanh lên làm thím Hạ tức muốn chết.
Cổ Hành Lôi đóng cổng, hừ nhạt một tiếng “Cả ngày chỉ biết đi đông sang tây, toàn dắt mấy mối gì đâu thôi.”
“Mối gì đâu?” Cổ Na không hiểu “Em chỉ từng nghe qua mối tốt, mối gì đâu là cái gì?”
“Mối tốt nghĩa là cuộc sống hai vợ chồng hòa thuận ấm êm, mối gì đâu tất nhiên là ầm ĩ tối ngày rồi.” Cổ Hành Lôi ngẩng đầu giải thích.
Cổ Na gật đầu ra vẻ đã hiểu, thấy Cổ Hành Vũ nhếch mép.
⬅ Trước Tiếp ➡