⬅ Trước Tiếp ➡
Lời khen ngợi đã nghe nhiều rồi nên lòng anh cũng không dao động, chỉ nghĩ trở về sẽ tổng kết những điểm được và mất từ đợt huấn luyện dã ngoại này, rồi làm sao thu phục mấy tên kéo chân đó, còn kết bạn với một người lái máy bay chiến đấu rất ưu tú, dự định lại đi xin chỉ dạy kiến thức chuyên ngành hơn.
 
Đến chiều mấy đoàn trưởng bọn họ mới về đến sư đoàn.
Tiết Minh Dực có sở chỉ huy đoàn của mình, nhưng anh không dẫn người nhà tòng quân cho nên bình thường sở chỉ huy của anh thậm chí là các tiểu đoàn và đại đội bên dưới đều có thể ở, rất ít rúc trong ký túc xá của mình.
 
Anh đang lật xem một xếp tài liệu chuyên môn thì một nhân viên thông tin liên lạc đi qua nói người nhà của Hồ Thành Hâm đến tìm anh.
 
Hồ Thành Hâm là bạn cũ từ lúc nhập ngũ ngày xưa của anh, mới đầu hai người cùng nhau thăng chức nhưng bây giờ Tiết Minh Dực là đoàn trưởng, còn Hồ Thành Hâm là phó đoàn trưởng của đoàn khác.
 
Hai năm trước Hồ Thành Hâm mắc bệnh không thể tham gia thao luyện nên được điều đến đội hậu cần, thời gian này đã không ít lần kêu Tiết Minh Dục giúp đỡ.
 
Tuy rằng tích cách của Tiết Minh Dực lạnh lùng, con người cũng không nhiệt tình nhưng việc chiến hữu ủy thác xưa nay đều xử lý rất nghiêm túc, có thể giúp đều sẽ cố hết sức giúp.
 
 
Lâu dần vợ anh ta là Lâm Uyển Tinh có chuyện gì cũng tới tìm Tiết Minh Dực.
 
Rất nhanh người đàn bà trẻ tuổi chừng hai sáu, hai bảy tay chân nhanh nhẹn bước qua, làn da của cô ta trắng nõn, gương mặt giản dị, cả người cũng điềm đạm lịch sự. Giọng nói cũng dịu dàng “Minh Dực.”
 
Tiết Minh Dực ngẩng đầu lên khỏi tài liệu, liếc mắt nhìn cô ta một cách lễ độ, ý bảo cô ta ngồi xuống “Chị dâu nhà họ Hồ có chuyện gì sao?”
 
Lâm Uyển Tinh mím môi, hơi cúi đầu đưa mắt nhìn về phía phần trán trơn bóng của anh “Anh ấy không sao, là mẹ anh ấy ngã gãy chân mà không có tiền chạy chữa… Ôi, thật đúng là họa vô đơn chí, tiền trước đó mượn cho lão Hồ nhà chúng tôi chữa bệnh vẫn chưa trả lại cho cậu…”
 
Hồ Thành Hâm khám bệnh được chi trả nhưng có vài phí thêm vào vẫn cần phải tự mình gánh vác.
Tiết Minh Dực “Không gấp.”
 
Lâm Uyển Tinh vốn tưởng anh sẽ nói bỏ đi, không cần trả đâu, nhưng ai ngờ lại không nghe thấy câu sau, cô ta mới thở dài một hơi “Minh Dực, vậy… chị dâu vẫn phải… làm phiền cậu rồi.”
 
Tiết Minh Dực nghe rõ cô ta là tới mượn tiền, đúng ra chiến hữu mượn tiền anh đủ khả năng có tiền thì sẽ giúp, nhưng thật sự không đúng dịp, vợ anh vừa gọi điện lấy tiền đi rồi.
 
Tuy rằng tiền vẫn chưa xuất ra nhưng Lâm Tô Diệp đã nói trước nên khoản tiền này thuộc về cô hết.
 
“Xin lỗi, bây giờ không có.” Anh cũng không hề lúng túng và ái ngại khi bị mượn tiền mà lại không thể thỏa mãn được đối phương.
 
Nếu như người bình thường bị đối phương tới mở miệng nói mượn tiền, mà không thể thỏa mãn đối phương cũng sẽ thấy hơi ngại ngùng, sợ người khác còn cho rằng mình có tiền mà không muốn cho mượn, rồi bị người ta nói là keo kiệt, hoặc là ngại ngùng giải thích hoặc là nghĩ cách cho mượn tiền thỏa mãn đối phương.
   
 
Nhưng Tiết Minh Dực thì không.
 
Từ sau khi anh làm lính đều do bộ đội chăm lo, ăn mặc ở đi lại không cần tự mình lo nghĩ, mỗi tháng cầm được tiền ngoại trừ đưa cho gia đình thì chính là giúp đỡ người khác hoặc là bị mượn mất.
 
Có tiền thì cho mượn, không có tiền thì không cho mượn, cứ thẳng thắn vô tư, không có một chút ngại ngùng nào hết.
 
Lâm Uyển Tinh chưa từng nghĩ anh sẽ từ chối mình, cô ta hơi kinh ngạc, buột miệng thốt ra “Không phải các cậu huấn luyện dã ngoại có một khoản tiền thưởng sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡